CHÀO MỪNG 90 NĂM THÀNH LẬP ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM (3/2/1930 - 3/2/2020); MỪNG XUÂN CANH TÝ 2020
CON CÁ LĂNG

Chập cải lương của Đăng Minh

(Nguồn: Sách Tiếng rừng - Nxb. Đồng Nai 2016)

 

Nhân vật:

1. Ông Hai “cá lăng”

2. Ông Năm

3. Cô Thảo, con gái ông Hai

4. Anh Trung, nhân viên Khu dự trữ sinh quyển

5. Anh Toàn, nhân viên KDTSQ.

 

CẢNH MỘT

Vườn tượng trong Khu dự trữ sinh quyển. Trung và Thảo hẹn nhau.

Trung: Thảo em…

Thảo: Ủa, anh lên đây mà sao không cho em biết trước?

Trung: Gặp bất ngờ nó hay hơn.

Thảo: Anh đi du lịch hả? Đi với ai?

Trung: Đi một mình, mà hổng phải du lịch, anh đi làm rể.

Thảo: Ai chấp nhận mà làm rể?

Trung: Ừ, chỗ này không chấp nhận thì… mình đi tìm chỗ khác.

Thảo: Chỗ khác là chỗ nào?

Trung: Ừ, thì… chỗ nhà… của cô Thảo ở gần hồ Trị An, sinh viên năm cuối của đại học Nông lâm, con gái của ông Hai “cá lăng”.

Thảo: Thôi! Em có một cha một con, ai ở rể thì mới được, chớ em không có đi làm dâu.

Trung: Tình yêu mà cũng có điều kiện nữa, ta. Vườn tượng ở đây đẹp quá, một công trình kiến trúc tuyệt vời. Chung quanh là rừng, nước hài hòa tạo nên một khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp.

Thảo: Anh là kỹ sư chớ hổng phải nhà thơ nghen.

Trung: Tức cảnh sanh tình, lâu lâu ứng khẩu làm thơ cũng được vậy.

Thảo: Anh lên chơi được bao nhiêu ngày để em còn tính… đưa anh đi thăm chỗ nào, vào Chiến khu Đ, đi thăm làng dân tộc, thăm thủy điện Trị An hay dong thuyền trên hồ đêm trăng. Ủa, mà nay mới mùng một, trời đêm tối thui.

Trung: Anh không phải lên chơi mà anh về đây ở luôn.

Thảo: Thôi nghen, quê này là quê của em chớ hổng phải quê anh. Đến thì được chớ về thì không à.

Trung: Nhưng mà anh thì không muốn đến, anh chỉ muốn về…

 

XANG XỪ LÍU

Lập nghiệp ở đây

Rồi cưới vợ, rồi sanh con

Truyền tử, lưu tôn tiếp nối dài dài

Thảo: Nơi đây chỉ đón người chân thật

Chớ không ưa những lời đường mật

Nói năng tràn đầy mà bụng dạ trống trơn

Trung: Thì anh đây đã quyết một lòng

Trước là bởi nặng tình với người yêu anh đã hứa

Sau là yêu mến đất này, miền đất với bao kỳ thú

Đất sử, đất thơ nghĩa tình, trù phú

Rất anh hùng, rất chung thủy nghĩa nhân

Thảo: Không ít người nói vậy rồi bỏ đi./

Trung: (vô vọng cổ) Rồng chầu xứ Huế, ngựa tế Đồng Nai, câu thơ xưa nhớ một thời đi mở đất. Miền Đông ơi, gian lao mà anh dũng, nắng bỏng rát da mưa tuôn tầm tã, bụi đỏ quyện chân mà thương lắm những cung đường

VỌNG CỔ

1). Từ chiến trường xưa đưa người tới thanh bình…

Trên dòng Trị An nghe lời thì thầm non nước

Thắng giặc rồi xây dựng đẹp hơn xưa (-)

Những thời qua, xương máu hy sinh

Những thời nay, tấm lòng hiếu trung giữ vẹn

Nên anh về vùng Chiến khu Đê (Đ)

để được cùng em tiếp nối đời nơi rừng xanh suối biếc.

 

VĨ TÚ ANH

Thảo: Lời anh nói, văn vẻ quá chừng

Em nhìn anh, sao thấy lạ lùng.

Em quen rồi cảnh vật quê hương

Con suối xanh trong, rừng thẳm mênh mông

Ngàn xa gió lộng tứ bề.

Trung: Ở đây non nước hữu tình,

Đến thăm rồi khó về.

Thảo: (câu 2)Anh ơi…

Mình quen nhau mấy năm, chung mái trường đại học

Người phố, kẻ quê phải ý đã nên tình…

Trung: Quê, chợ gì em, mình sống giữa thanh bình…

Có xa xôi gì đâu những con đường trải rộng

Anh về em trong khoảnh khắc thời gian (-)

Thảo: Học xong rồi người ta chọn nơi phố chợ lập thân

Sao anh lại lên rừng xa heo hút?

Trung: Nhưng anh thấy có một thành phố mới

Có một tình yêu đang nở giữa lòng anh./-

Thảo: Anh đến đây rồi nghỉ ở đâu?

Trung: Cơ quan.

Thảo: Quen cơ quan nào?

Trung: Không phải quen mà anh là nhân viên mới về công tác.

Thảo: Đừng nói… anh về làm việc ở Khu dự trữ sinh quyển Đồng Nai nghen.

Trung: Chắc vậy đó.

Thảo: Thiệt hôn đó?

Trung: Vừa có nơi làm việc tốt, vừa gần gũi người yêu cho chắc ăn.

Thảo: Bấy nhiêu đã giấu em rồi…

Trung: Anh muốn dành cho em sự ngạc nhiên thú vị.

Thảo: Còn em, em tính tốt nghiệp rồi em sẽ xin việc ở thành phố và lấy chồng ở đó luôn. Về quê chán lắm…

Trung: Nếu vậy thì tôi chọn cô nào ở trên này, chớ lỡ thương mến đất này, rồi yêu luôn con người, làm sao đi cho được? Đời nghĩ cũng lạ, tôi người thành phố tôi chán thành phố lên rừng. Vậy mà có người ngược lại. Đúng là số trời!

Thảo: Em nói là nói… thành phố này nè. Nơi này sẽ mọc lên nhiều công trình du lịch, nhất là một tòa tháp cao giữa khu sinh quyển để phục vụ các công trình nghiên cứu khoa học về rừng, về động vật hoang dã, cũng là nơi nghỉ dưỡng, giải trí của khách du lịch. Nói vậy chớ ai nhào vô thì sẽ biết tay. (nhéo Trung)

Trung: Ui da, đau, em!

(Cả hai đùa giỡn vui vẻ).

 

CẢNH HAI

Trên một khúc sông, ông Hai “cá lăng” đang dùng dụng cụ chích điện bắt cá. Quần thảo một hồi ông bỗng mừng rỡ reo lên.

Ông Hai: Bây giờ thì mày chạy đằng trời! Ôi, con cá lăng măng, không uổng công tao theo dấu mày. Vùng này trước đây cá ngon, cá quý đầy… bây giờ trở nên quý hiếm. Hà hà, bắt được một con như bắt được vàng. (vớt cá)

Bên trong: Có người chích điện bắt cá kìa.

Ông Hai: Còn khuya tụi bây mới bắt được tao, ông chúa của vùng sông nước rừng rậm này. (núp xuống)

Trung: Như vậy là chúng ta đã chậm một bước.

Toàn: Dáng người này trông quen lắm… Ông ta bỏ nghề lâu rồi, không lẽ hôm nay làm lại?

Trung: Biết rõ là ai thì mình đến nhà vận động người ta đừng đi chích cá bằng điện nữa.

Toàn: Tôi nghi vậy chớ không biết có phải hôn.

Trung: Cá con, cá trắng chết nổi trên nước, cứ chích điện như vầy hoài các giống cá và các loài sinh vật khác sẽ tuyệt chủng vì không thể sinh sôi. Chỉ vì cái lợi trước mắt họ không thấy tai hại dài lâu…

 

MẪU TẦM TỬ

Tàn phá môi trường tự nhiên

Là tàn phá cuộc sống của mình.

Toàn: So với trước hiện nay đã giảm

Bởi bà con đã ý thức hơn

Nhưng vẫn còn người thấy lợi mà ham

Chích điện bắt cá quý, cá ngon.

Trung: Chẳng lẽ mình cứ phải chịu thua

Để họ cứ tiếp tục sai hoài?

Gìn giữ môi trường vì ích lợi chung.

Toàn: Khổ lắm, nhiệm vụ của chúng ta là tuần tra nhắc nhở, chỉ khi nào bắt được tận tay thì mới nói chuyện được với họ. Chớ còn họ đánh bắt xong rồi, trên đường về coi như mình vô phương.

Trung: Chẳng lẽ chúng ta đành bó tay trước việc đánh bắt cá bằng điện sao?

Toàn: Qua vận động, thuyết phục, nhiều bà con thấy được tai hại của việc đánh bắt cá bằng điện, vừa nguy hiểm cho bản thân, vừa ăn tiệt, giết tận nên đã bỏ dụng cụ điện chuyển sang chài, lưới, giăng câu.

Trung: Bữa đầu tiên về đây nhận công tác, đi tuần tra với anh, gặp cảnh này xót ruột quá!

Toàn: Thì một con cá lớn bị bắt, biết bao nhiêu sinh vật, trứng, cá con chết theo. Có những vùng trước đây nhiều cá, bây giờ cạn kiệt. Phải nhiều năm nữa mới có thể khôi phục lại phần nào. Thôi, mình về.

Trung: Không đuổi theo coi người ta chích điện bắt được gì sao?

Toàn: Họ đánh bắt được là họ trốn tránh được, coi như mình thua keo nữa rồi đó. Về thôi. Sống ở vùng này lâu rồi chú sẽ có trải nghiệm.

Trung: Em hổng ngờ vẫn có người còn mang tư tưởng lạc hậu quá, nhất là người giỏi nghề cá, họ phải biết có đánh bắt thì phải có lựa chọn, để còn có mà khai thác, ăn lâu dài chớ.

Toàn: Ai cũng nghĩ như chú hết thì đâu có việc cho anh em mình làm, và vùng này đâu mất nhiều giống cá ngon bây giờ trở thành quý hiếm. Thôi, về.

Trung: Nhìn cá con chết nổi đầy mặt nước em không chịu nổi.

Toàn: Người dân họ đâu hiểu chúng ta gìn giữ chung để mọi người cùng có lợi. Thôi, đi. Chú sẽ còn ấm ức dài dài. (cả hai đi)

Ông Hai: (bước ra) Tụi bây đáng con tao, làm sao hơn cha bây được. Vùng này tao thuộc như lòng bàn tay. Lâu lâu trổ nghề, không ngờ bữa nay trúng đậm. Mấy con cá lăng măng này đủ cho bữa tiệc ngon lành. Không chích điện khó mà bắt được nó. Về thôi. Ha ha… (cười đắc ý).

 

CẢNH BA

Nhà ông Hai.

Ông Năm: Có chuyện gì mà ông nhắn tôi qua gấp vậy?

Ông Hai: Hổng có gì, tui mới bắt được mấy con cá lăng… đặc biệt là cá lăng măng.

Ông Năm: Bây giờ mà bắt được cá lăng măng không phải dễ. A, chắc là ông giở nghề cũ…

Ông Hai: Ừ, thì lâu lâu đem ra dợt thử coi nghề còn tốt hôn.

Ông Năm: Vậy mà họp tổ, trước chính quyền ban ấp, ông hứa…

 

KIM TIỀN HUẾ

Từ nay… bỏ chích điện ác nhơn

Nghe theo ông, tôi cũng bán vợt, bán bình

Thấy đó là việc đúng phải làm thôi

Nghĩ lại trước đây tôm cá đầy đàn

Mỗi lần đánh bắt, ghe chở nặng đầy

Bây giờ thì vất vả có được bao nhiêu!

Chết tiệt hết, còn đâu!

Ông Hai: Trời sanh muôn loài có sanh thì có diệt

Hơi nào ông lo, chuyện có thiên hạ lo.

Chuyện bây giờ là ông tới giúp tôi

Trổ hết tài chế biến cá lăng

Nấu ăn tui dở tệ, có khách đặc biệt

Thằng rể tương lai ra mắt cha vợ

Phải làm sao coi được!

Ông Năm: Mới đây mà đã mấy chục năm rồi, thời gian trôi qua mau thiệt. Nhớ hồi nào tôi với ông về đây lập nghiệp, vùng này hoang sơ lắm, bây giờ nhà ngói, nhà xây, vườn xanh trái ngọt… từ đây xa tít lên tới rừng Nam Cát Tiên là khu dự trữ sinh quyển thế giới. Nằm kế bên là hồ Trị An, vừa phát điện vừa nuôi tôm cá, bao nhiêu loài cá ngon quý hiếm của miền Đông đều có ở đây. Mà nổi tiếng là con cá lăng.

Ông Hai: Bởi vậy tui mới ra tay kiếm mấy con cá ngon đãi khách.

Ông Năm: Coi bộ ông quý rể dữ ha.

Ông Hai: Ờ, cưng con gái thì phải quý rể chớ sao. Kìa, tụi nó về tới rồi kìa, ông xuống bếp chế biến giùm.

Ông Năm: Ờ, để tôi, cá lăng có gì đâu khó, nấu canh chua với nướng muối ớt thì số một. (đi)

Thảo: (vào) Thưa ba, con mới về. Thưa ba, đây là anh Trung, kỹ sư nông lâm, người mà con… nói với ba đó.

Trung: Dạ, cháu chào bác.

Ông Hai: À, chào cháu, cứ tự nhiên. (với Thảo) Con xuống bếp phụ với ông Năm làm mấy con cá lăng.

Thảo: Dạ. Đó, thấy chưa, ba quý anh hơn em đó. Ở nhà thèm cá lăng muốn chết, đâu phải muốn ăn là có liền đâu. Ba bắt cá lăng giỏi lắm đó, nổi tiếng khắp vùng này.

Ông Hai: Thôi, vào phụ bác Năm đi.

Thảo: (nói nhỏ với cha) Ba có hỏi gì hỏi dễ dễ thôi nghen, đừng khó quá, ảnh sợ…

Ông Hai: Yên tâm đi, tao hổng có ăn thịt nó đâu mà sợ.

Thảo: Anh ngồi chơi trò chuyện với ba, em xuống bếp à. (đi)

Trung: Con nghe nói vùng này cá lăng ngon lắm, nó vừa ngọt, vừa béo.

Ông Hai: Ờ, thì lâu lâu cháu ăn lạ miệng, nghe nó vậy, chớ ở đây ăn quen rồi thì nó cũng bình thường thôi.

Trung: Việc đánh bắt cá lăng có khó không, bác?

Ông Hai: Dễ ợt hà, nhưng hồi trước có nhiều, dễ bắt, thả lưới, giăng câu, lúc nào cũng có. Còn bây giờ… chích điện nhiều quá, không còn bao nhiêu.

Trung: Vậy mà bác vẫn bắt được cá lăng, thiệt là quá hay!

Ông Hai: Hay ho gì, cũng đi chích điện thôi. Chích điện mới bắt được.

Trung: Ủa, cháu nghe nói ở đây người ta cấm không cho chích điện bắt cá mà.

Ông Hai: Ờ, thì làm lén thôi, chớ ai cho. Lâu lâu đãi cháu một lần…

Trung: Vì cháu mà bác làm sai quy định? Vậy là cháu có lỗi.

Ông Hai: Hồi sáng này, đang chích cá bị đội tuần tra phát hiện, may là ở vùng này bác quen thuộc địa hình nên lẩn trốn được, chớ nếu không, chắc bị bắt rồi.

Trung: Cháu biết ở đây có lịnh cấm. Nhưng muốn thực hiện được chủ yếu vẫn trông vào sự tự giác của bà con mình thôi…

Ông Hai: Thôi, bỏ qua chuyện đó đi, cho bác hỏi nè. Nghe con Thảo nói…

 

XUÂN TÌNH (Lớp 1)

Cháu và nó, kết bạn mấy năm rồi

Từ hồi nó mới năm nhứt, đại học nông lâm

Vậy là bạn đồng nghiệp hay bạn đời?

Trung: Bác đã hỏi thì cháu xin nói thiệt

Lâu nay cháu bận việc học hành

Cuộc sống chưa ổn định vì mới đi làm

Quen nhau để tìm hiểu, hợp thì tính xa

Ông Hai: Vậy thì cháu với nó, hợp hay không hợp?

Nó ở quê, cháu ở thị thành

Có gả thì bắt rể, chớ cha con xa cách không đành

Nó học xong rồi, về xin việc ở quê hương.

Trung: Hoàn cảnh hai bên, cả hai đều biết

Nếu được thương, cháu ở rể cho vẹn toàn

Tính vậy nên cháu xin về làm việc gần đây

Trong khu dự trữ sinh quyển Đồng Nai mình.

Ông Hai: Cháu tính vậy thì cũng đôi bề thuận tiện

Nhưng mà ăn chắc mặc lâu, hay chỉ nhất thời?

Nơi đây rừng núi xa xôi vất vả trăm bề

Mưa lâu thấm đất, cực nhiều chẳng kham!

Trung: Có quen Thảo hay không cũng vậy

Công việc này từ lâu cháu đã định liệu

Được về rừng, được sống trong khu sinh quyển

Góp chút công sức nhỏ là mơ ước bấy lâu

Nếu cháu cùng Thảo xây dựng gia đình

Nền tảng vững chắc gắn mình với quê hương.

Ông Hai: Nói thì nghe thông, làm thì không dễ chút nào

Đường xa mới biết sức bền ngựa hay.

(Lớp 4)

Ông Năm: (ra) Canh măng nóng đây, vừa thổi vừa ăn

Còn nướng muối ớt con Thảo đang trổ tài

Dạo này kiếm được cá lăng măng, anh giỏi nhất rồi

Cháu về ở rể đây, ráng học nghề ba vợ

Xuống nước, lên rừng săn bắt cá, chim.

Ông Hai: Nè, tui thưởng công anh ly tráng miệng

Uống một cái trốc cho thiệt ngọt

Đặc sản xứ mình, đâu dễ có nơi hơn.

Thảo: (ra) Ba à, anh Trung không quen uống rượu

Ba đừng ép ảnh say rồi ảnh làm xấu mặt.

Anh ăn thử coi, con cá lăng này em ướp nướng

Có bằng ở nhà hàng trên phố hay không?

Ông Năm: Ôi cá lăng măng vừa thơm vừa béo, vừa ngọt vừa mềm

Ưu tiên cháu rể, cái đuôi này bác cho

Trung: Dạ, cám ơn bác, cháu uống rượu không mồi

Còn cá lăng này cháu hổng dám ăn!

Ông Năm: Ủa, cháu ăn chay hay hổng quen ăn cá?

Thảo: Ảnh ăn chay mà chay đụng đó bác Năm ơi, đụng gì ăn nấy.

Ông Năm: Hay là ngại trước mặt ông già vợ tương lai? Ối, trước lạ sau là cha con. Nhìn sơ qua là bác Năm thấy cháu là dân đứng đắn đàng hoàng, miễn thi, chấm đậu. Mà con Thảo nó chấm rồi đó, thì hết chỗ chê!

Thảo: Thời nay con người khó lường lắm, bác Năm ơi. Thấy vậy coi chừng hổng phải vậy đó.

Ông Năm: Nè, ăn hết thì bị đòn mà ăn còn thì mất vợ. Cá lăng này là ổng long mình dưới nước chích điện đó nghen.

Trung: Dạ nếu như cá lăng bình thường thì cháu ăn mạnh miệng lắm, nhưng vì là cá chích điện cháu không dám ăn.

Ông Hai: (Nghiêm giọng) Cậu nói… cậu làm việc trong Khu dự trữ sinh quyển?

Trung: Dạ.

Ông Hai: Nghĩa là có bổn phận tuần tra, canh giữ từ hồ Trị An dài lên rừng Chiến khu Đ?

Trung: Dạ. Cháu vừa mới nhận công tác, sáng nay đi tuần tra thực địa cháu thấy có người dùng điện chích cá. Vừa tới nơi thì họ đã trốn mất.

Ông Hai: Anh Năm, anh có biết vì sao nó không ăn cá lăng hông? Vì con cá này vi phạm pháp luật, a mà không, cái thằng bắt cá bằng điện như tui vi phạm luật. Mà nó là người thi hành luật pháp…

Ông Năm: Luật gì thì cũng du di, ổng bỏ nghề chích cá lâu rồi. Con Thảo nói có khách, mà khách đặc biệt nữa nên ổng mới trổ nghề.

Ông Hai: Có phải cậu trong đội tuần tra hồi sáng này?

Trung: Dạ. Và anh Toàn đã giới thiệu sơ lược về nghề chích cá bằng điện của bác cho cháu nghe. Cháu không ngờ bác là ba của Thảo.

Ông Hai: Thì có sao nào? Tôi đón tiếp cậu đàng hoàng, cậu không vừa ý là tại tôi…

Thảo: Ba…

Ông Hai: Ai ăn được cá lăng chích điện thì ở lại nhậu, không được thì đi về. Anh Hai ở lại nhậu với tui, để tui ra sau hái mớ rau rừng, cá lăng nướng muối ớt mà thiếu rau đâu có ngon (đi)

Thảo: Vầy là sao bác Năm?

Ông Năm: Ông đang giận…

Trung: Là lỗi của anh. Không hiểu sao nghĩ tới cảnh cá trắng, cá con bị chích điện chết lềnh mặt nước, rồi còn bao nhiêu con khác chết vùi dưới nước mà anh thấy đắng miệng không ngon…

 

NGỰA Ô NAM.

Nên đã phụ lòng em với bác Hai

Đắc lỗi với bề trên…

Do phản ứng tự nhiên, nào anh cố ý vậy đâu

Em hiểu tính nết của anh.

Thảo: Dẫu biết rằng anh rất thiệt…

Nhưng công tư phải rõ ràng…

Thói quen nghề nghiệp hại anh rồi…

Trung: Ngồi đây ăn chẳng khác nào tiếp tay

Hồi sáng anh mới đi tuần tra…

Bác đã nhanh chân thoát khỏi đội canh tuần

Nếu bác bị bắt ở hiện trường…

Thì anh phải tính sao cho trọn

Em có hiểu cho không?

Thảo: Còn em, em hiểu từ nay mình đã có khoảng cách ngăn, khó mà đi chung lối. Buổi gặp đầu tiên đã không gieo thiện cảm thì kể như tình cảm bao năm đem bỏ đi rồi…

 

VỌNG CỔ

Câu 5. Em biết tánh ba, thương ghét rạch ròi…

Anh đã khắc sâu nỗi ngại ngùng mặc cảm

Trong khi ba vì thương em đi chích cá đãi anh (-)

Tưởng rằng sẽ có cuộc họp mặt tươi vui

Ai đâu ngờ đó lại khơi điều tan vỡ.

Có lẽ tại số duyên của mình chỉ vậy

Anh về đi, em chỉ còn ba là điểm tựa cuộc đời.

Trung: (dặm) Bác Năm giúp cháu với, cháu không cố ý phạm đến bác Hai…

Ông Năm: Tánh ổng nóng vậy, chớ là người đâu đó rõ ràng. Có điều cuộc gặp này mất vui.

Trung: Câu 6. Cháu không muốn mình làm sai khi về quê Thảo. Yêu vùng đất này như yêu chính quê hương. Nên cháu chọn đến lập nghiệp bền lâu, muốn thật tốt để không tủi thẹn. Sự việc tình cờ mà như có xếp đặt, chắc là để thử lòng có kiên định cùng nhau. Thảo ơi! Dù thế nào thì anh vẫn đợi, một ngày vui mình sẽ chung nhà (-). Bình tĩnh đi em, anh tin rồi bác Hai sẽ hiểu cho anh, mình sẽ lại vui hơn như chưa từng qua sóng gió.

Nhưng chắc là hôm nay anh buồn lắm.

Ra mắt lần đầu mà mình lại vô duyên.

Ông Năm: (nói) Nói đúng làm đúng thì không việc gì phải sợ. Thẳng thắn, có trách nhiệm là tốt. Cứ y vậy, đừng thay đổi.

Trung: Thưa bác Năm cháu về, anh về nghe Thảo…

Ông Hai: (vào) Ai cho về mà về. Không ăn cá lăng chích điện thì ăn cơm với con Thảo. (Với ông năm) tôi với anh nhậu không sợ kẻ phá mồi…

Thảo: Ba…

 Trung: Thưa bác…

Ông Hai: Phàm chuyện gì cũng có hai mặt của nó. Thẳng thắn, trung thực tốt. Tôi không phải là người cố chấp… Từ nay sẽ không bao giờ bắt cá bằng chích điện nữa, nhưng cá bắt rồi phải ăn thôi.

Ông Năm: Bạn bè lâu năm bác hiểu ý ổng, cha này đâu đó rạch ròi.

Nhạc lên.

Đ.M

 ​