CHÀO MỪNG 90 NĂM THÀNH LẬP ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM (3/2/1930 - 3/2/2020); MỪNG XUÂN CANH TÝ 2020
BUỔI SÁNG ĐỌC LẠI THƠ BẠN

 

Bốn giọt nước của Lê Huy Mậu và Mãi mãi ngày đầu tiên của Bế Kiến Quốc tôi đã từng đọc, nhưng sao hai tập thơ này cứ ám ảnh tôi. Mỗi lần dở những trang thơ, tôi cảm nhận như mình lại phát hiện ra những điều mới mẻ, cuốn hút, bắt tôi phải suy nghĩ và trăn trở về bản thân tác giả, về hiện thực cuộc sống mà họ mang ơn.

Cả hai tác giả gặp nhau ở tình yêu cuộc sống, mẹ và quê hương. Quá vãng tuổi thơ là cảm hứng bất tận cho nguồn thi hứng của họ.

IMG_8167.JPG 

Bài mở đầu tập “Bốn giọt nước”, Lê Huy Mậu đã viết về Mẹ. Một thời khắc, một văn cảnh quá nhạy cảm với Lê Huy Mậu. Sau bao năm bôn ba, xô dạt nhiều chiều bởi cuộc đời, anh về nhà đúng chiều Ba mươi tết. Căn nhà xưa trống, lạnh. Trên bàn thờ, ảnh mẹ lung linh sau màn khói hương mờ ảo. Đụng nhìn đâu cũng là thế giới của mẹ. Từ nhà trên, đến góc bếp, chiếc vại sành gắn với bao kỷ niệm. Lê Huy Mậu thốt lên:

“Con từ dạo sống xa quê

Được thua sấp ngửa mải mê cuộc người

Giờ về tóc bạc trắng rồi

Ba gian nhà vắng mẹ ngồi sau hương”

(Nhớ mẹ chiều ba mươi Tết)

Khác Lê Huy Mậu, Bế Kiến Quốc làm mới tình yêu của mình bằng cách “đốt” lên một ngọn lửa. Tôi cũng chọn bài này là bài đầu tiên trong “Mãi mãi ngày đầu tiên” của anh.

Và ta ngồi đốt những đám mây buồn

Những cánh buồm lạc gió

Những lá bùa gở

Những mặt nạ cười

…Và ngôi sao hôm qua lửa

Tái sinh một đóa sao mai…

                     (Ngợi ca ngọn lửa)

Ẩn dụ của bài thơ là cái cũ, những sự lạc lõng qua đi. Cái mới sẽ xuất hiện, đó chính là quy luật phát triển của nhận thức và sự sống. Bế Kiến Quốc khẳng định nhà thơ phải biết gạt bỏ những ám ảnh không cần thiết, thậm chí nó, những điều ấy triệt tiêu động lực sáng tạo.

Và với mạch cảm thức tự phân tích mình, không hiểu sao vô cớ lại bận rộn. Cả hai bài “thơ viết đêm mất điện”; “bận rộn” Lê Huy Mậu đối thoại với vũ trụ, độc thoại cùng bản thân.

Không tham vọng

Không âu lo

Không buồn chán

Sao một chút thảnh thơi cũng thấy khó khăn

Nhưng chỉ khi cô đơn trước một thiên hà rộng lớn, hằng hà những vì sao, cô đơn trong bận rộn, Lê Huy Mậu phát hiện nỗi buồn của con người nhà thơ là không tự vừa lòng chính mình. Đáng buồn hơn, không nhận ra được những nhỏ nhen, hạn hẹp, những ham muốn bé mọn trong tâm hồn mình:

Và chợt nghĩ có lẽ là gương mặt

Thường dễ lau hơn lau mặt tâm hồn…

Và mắc nợ câu thơ chưa viết được

Và thế là tự quẩy gánh càn khôn…

                     (Bận rộn)

Và ta cũng hình dung, tìm ra được câu thơ hay với nhà thơ thật không dễ dàng chút nào.

Cá tính con người nhà thơ quy định cá tính sáng tạo của anh ta. Lê Huy Mậu chọn cho mình lối sống giản dị, kiệm cần, bộc bạch. Đôi lúc anh cảm thấy bị ngơ ngác trước những lối sống phô phang, hãnh tiến:

Dù đi đâu đứng đâu

Giữa ban ngày vẫn khuất…

Túi thiểu năng tuần hoàn

Nhìn gì cũng chóng mặt…

                     (Tự bạch)

Cũng như bao nhà thơ khác, với Lê Huy Mậu nhà thơ trước hết là công dân. Lao động sáng tạo của nhà thơ là lao động xuất phát từ tình yêu. Trở lại bồi đắp cho tình yêu:

Khi ta chụm tay vốc nước sông đời

Giọt thành mồ hôi

Giọt thành nước mắt

Giọt thành tình yêu

                     (Bốn giọt nước)

IMG_8168.JPG

Còn Bế Kiến Quốc. Anh yêu cuộc sống này rất đắm say, mãnh liệt. Nhưng cách nói của anh chân thành, đôn hậu và không kém phần sâu sắc.

Một ngày mới đến với anh là một ngày rất đáng sống. Đáng yêu. Lao động nghệ thuật và tình yêu luôn song hành ở Bế Kiến Quốc. Nhưng tình yêu phải luôn được làm mới bởi những tình cảm mới và nhận thức mới vị tha, nhân ái hơn. Nhưng dù gì cũng phải gìn giữ tình yêu tinh khôi như buổi ban đầu. Đó chính là niềm tin để ta tin yêu cuộc sống sẽ tốt hơn và đẹp hơn:

Tình yêu không dừng lại

Không sa vào thói quen

Ngày qua rồi ngày tới

Tốt thêm và đẹp thêm

Tình yêu luôn luôn mới

Mãi mãi ngày đầu tiên.

                     (Mãi mãi ngày đầu tiên)

Bế Kiến Quốc dẫn người ta vào những cảnh, những tình một cách tự nhiên như anh không hề làm thơ khi anh nói về một vùng quê anh từng gắn bó:

Mưa rào chỉ thoáng vài cơn

Thế mà phượng đỏ sớm hơn mọi lần

Ước sao lúa cũng sớm vàng

Cho người được gặt cho làng được no

(Chờ mùa gặt)

Với những người đồng đội, những chiến hữu đã được “kiểm chứng” khi chia niềm vui, nỗi khổ. Mẹ, quê hương sinh ra họ. Họ đón nhận tất cả như lẽ tự nhiên của mọi cảnh ngộ, không hề chối bỏ.

Xin cám ơn đồng đội đã cùng ta

Chung cơn đói, chia niềm vui nỗi khổ

Người con gái ta yêu và cũng yêu ta

Xin cảm ơn mái tóc làn môi, đôi tay cặp vú

Ta chọn lựa và ta không chối bỏ

Nhưng nếu được sinh ra lần nữa

Xin ở lại nơi này lại làm con của mẹ

Thành bạn cùng nhau lại vẽ, làm thơ

                     (Với Chương)

Trở lại với Lê Huy Mậu. Cũng như Bế Kiến Quốc, thơ Lê Huy Mậu lấy con người và đất nước, quê hương làm tâm điểm để anh giãi bày cái tôi cảm xúc của mình. Lê Huy Mậu đi nhiều, trải nghiệm nhiều. Anh ngộ ra rằng Đất Nước với nhà thơ không chỉ là những đề tài lớn lao, những bản anh hùng ca mang tính sử thi. Đất nước bắt đầu từ những đề tài bình dị, những con người nhỏ bé, nhưng lại có sức lay động, cảm thông và chia sẻ. Nhưng phải ở những thời khắc nhạy cảm, cuộc đời mới cho nhà thơ những “thời khắc” ấy.

Quán xá vắng hoe đêm giáp tết

Non chục vùng quê ngồi nâng chén xa nhà

Và rượu hát…

Và bỗng nhiên… tóc trên đầu cúi mặt 

Trước một dòng nước mắt nết na…

                     (Giọt nước mắt nết na)

Giọt nước mắt, phải chăng chính là điểm sáng trong tâm hồn cô gái chạy bàn, một con người rất “bé nhỏ” trong cơ chế thị trường này. Và… những giọt nước mắt kia, cũng chính là điểm sáng của tâm hồn nhà thơ.

“Thơ… là tiếng nói trẻ thơ của loài người còn sót lại” (V.Hugo). Nhà thơ, trên đường đời cũng có lúc phạm sai lầm. Họ là con người cả thôi. Vì những “sai lầm” ấy mà không ít người đời cảm thấy ngần ngại khi nhắc về họ. Lòng tốt dẫn đến cực đoan. Và sai lầm xuất hiện. “Anh liên tục mắc những sai lầm của lòng tốt. Và sự hèn nhát trong bạn, trong tôi khiến ta ngại ngần anh… Cho tôi xin gửi một lời cảm thông về những sai lầm của lòng tốt. Tôi cũng xin người rộng lượng khi lòng tốt phạm sai lầm” (Gửi…)

Lê Huy Mậu cảm thông chia sẻ, muốn cúi xuống nâng đỡ những cảnh ngộ thiếu may mắn. Anh còn dám cả gan cảm thông, trân trọng những nhà thơ vì lòng tốt mà phạm sai lầm. Ít ra, anh cũng  muốn truyền đến họ một cảm hứng về lòng tốt với cuộc sống.

Bế Kiến Quốc trước sau sống với tình yêu tinh khôi, rạo rực như buổi ban đầu. Anh luôn tin, “ngày mai rồi đẹp thêm”. Với cách nhìn hồn hậu ấy, anh biết ơn cả một cô gái bán gánh cơm lưu động mà anh không dám hỏi tên:

Một dạo không có việc làm

Tôi chỉ ăn hai nắm cơm nhỏ

Hết có một nghìn

Muối vừng không tính tiền.

Cơm nắm ơi cơm nắm

Tôi mong có một lần mua hết gánh cơm em

Mời những người đồng bạn…

Người ta bảo:

Cái tình lúc đói

Khi đã no, rất dễ bị quên.

                     (Cơm nắm)

Tôi “tham lam” đọc một lúc hai tập thơ: “Bốn giọt nước” của Lê Huy Mậu và “Mãi mãi ngày đầu tiên” của Bế Kiến Quốc, mong nhận thức lại những vấn đề đặt ra của hai tác giả này. Tình yêu của họ, mong ước của họ cũng giản dị. Bởi khi họ yêu đời, yêu quê hương đất nước thật lòng và đằm thắm thì cái tình vượt lên cả mọi ngôn từ. Với tôi, hai tập thơ quả có “làm mới” tình yêu của tôi với cuộc đời thêm nữa.

Lê Đăng Kháng