KỶ NIỆM 40 NĂM THÀNH LẬP HỘI VHNT ĐỒNG NAI
TẦM NHÌN CỦA MỘT DOANH NHÂN

Bút ký của Lê Hương Thơm

(Nguồn: VNĐN số 32 – tháng 7 & 8 năm 2019)

 

 P_20190528_161741_1.jpg
Ông Phạm Đức Bình - 
Chủ tịch HĐQT - Tổng giám đốc Công ty TNHH Thanh Bình tiếp chuyện VNS

 

Đầu giờ chiều, giữa cái nắng tháng 5 oi ả, đoàn văn nghệ sỹ thuộc Hội Văn học Nghệ thuật Đồng Nai đến thăm đại bản doanh của một doanh nhân nổi tiếng trên địa bàn tỉnh với biệt danh khá thú vị: “VUA HEO”. Ông là Phạm Đức Bình - Chủ tịch HĐQT - Tổng giám đốc Công ty TNHH Thanh Bình, đứng chân trên địa bàn phường Long Bình, thành phố Biên Hòa.

Văn phòng chính của Thanh Bình gần kề cơ sở chế biến thức ăn gia súc của công ty. Xe tải vào ra chở hàng hóa nhộn nhịp, tiếng máy xúc, máy xay… rộn ràng. Khu sản xuất rộng mênh mông, chỉ đi bộ tham quan cũng toát mồ hôi. Anh Đồng Văn Hóa, Phó giám đốc phụ trách kinh doanh của công ty cho biết, khu vực sản xuất rộng gần 10 ha, sản phẩm thức ăn cho heo, gà, cá, tôm… đưa ra thị trường hàng trăm tấn/ngày, do vậy nếu đi hết phải mất cả ngày. Chẳng vậy mà cuối buổi tham quan, một nhiếp ảnh gia mải mê tìm góc đẹp chụp ảnh đã lạc đường, không tìm thấy lối ra xe, đoàn phải cử người đi tìm.

Trên đường đi đến công viên “Vườn Kiều” - một mô hình du lịch của công ty Thanh Bình đang được nhiều người quan tâm, Phó giám đốc Hóa giới thiệu với chúng tôi những hạng mục công ty đã và đang thực hiện như: khu nhà trọ cho công nhân khu công nghiệp, khu chăn nuôi gia súc, sản xuất vật liệu xây dựng, trường mẫu giáo… Nghe câu chuyện hấp dẫn, tôi hỏi anh: là trợ lý đắc lực của Tổng giám đốc, anh thấy “ông chủ” của mình ra sao? Hóa trả lời ngay không cần suy nghĩ: điều đầu tiên là ông ấy có TẦM NHÌN. Tổng giám đốc Bình có tầm nhìn xa và tính tình rất quyết đoán. Ông biết nắm bắt cơ hội, đi trước, đón đầu thời đại nên những quyết sách trong hoạt động sản xuất, kinh doanh của công ty hầu hết là đúng và kịp thời. Hóa kể, anh quê Nam Định, tốt nghiệp đại học được bạn bè giới thiệu và bản thân cũng tìm hiểu thông tin về công ty nên quyết định “thử vận may” bằng cách thi tuyển vào Thanh Bình. Kỳ thi đó có nhiều người nhưng tất cả đều “rớt”, chỉ mình Hóa được nhận vào làm việc. Hơn 10 năm sát cánh cùng công ty, anh cảm nhận được khát vọng, sự tự tin, tinh thần dám nghĩ, dám làm của người “đứng mũi chịu sào” Phạm Đức Bình. Một số công trình đang xây dựng nhằm mở rộng sản xuất kinh doanh chính là do ông mua lại nợ xấu của những đơn vị làm ăn thua lỗ. Tôi buột miệng nhận xét: vậy là công ty thực hiện theo lời Bác Hồ “ích nước, lợi nhà”, vừa cứu được doanh nghiệp khỏi phá sản, gây thất thoát tài sản của nhà nước, vừa có thêm điều kiện phát triển sản xuất, kinh doanh rồi còn gì. Vâng, đúng vậy, Hóa vui vẻ tán thưởng…

Chẳng mấy chốc, xe đưa chúng tôi tới “Vườn Kiều”. Tổng giám đốc Đức Bình ra tận cổng đón khách. Quả đúng như cái tên, một công viên cây xanh tươi tốt trùm bóng mát lên con đường trải nhựa xinh đẹp. Ngay đầu lối vào, chủ nhân đã dựng một tấm bia đá, trên đó trang trọng nổi bật hai câu thơ lục bát: “Vườn Kiều đón khách du xuân. Đọc thơ ngắm cảnh thương thân nàng Kiều”. Không chỉ thế, suốt dọc con đường dẫn sâu vào trong vườn, dưới mỗi gốc cây đều được dựng một tấm bia đá khắc những câu thơ rút từ tác phẩm bất hủ “Truyện Kiều” của đại thi hào Nguyễn Du. Không dấu niềm tự hào về người cha Phạm Văn Khoát đồng thời cũng là người sáng lập công ty và khu du lịch độc đáo có một không hai trên đất Đồng Nai, ông Đức Bình nói: Ý tưởng lập một khu vườn mang tên “Vườn Kiều” của cha tôi xuất phát từ tình yêu của ông cụ đối với Thi hào Nguyễn Du và “Truyện Kiều”. Toàn bộ “Vườn Kiều” có diện tích khoảng ba ngàn mét vuông, cụ phải mất gần chục năm để xây dựng. Bị hấp dẫn bởi câu chuyện lãng mạn của Tổng giám đốc, tôi bày tỏ ý muốn được gặp cụ Khoát, người tôi đã từng biết từ nhiều năm trước. Phạm Đức Bình vui vẻ gọi điện cho cha rồi chuyển máy cho tôi nói chuyện. Vừa nghe tôi giới thiệu về bản thân, cụ Khoát nhận ra ngay người quen. Qua khoảng 20 phút điện đàm, tôi cảm nhận sự đam mê với nghề chăn nuôi, đặc biệt là về công trình “Vườn Kiều” thơ mộng của cụ Khoát vẫn cháy bỏng, dù cụ đã tuổi cao, sức yếu.

Cơ duyên lập “Vườn Kiều” của cụ Khoát bắt nguồn từ thời trẻ, khi cụ đến với Truyện Kiều. Đọc và suy ngẫm, từ chỗ bị cuốn hút vào số phận các nhân vật, đặc biệt là thân phận ba chìm bảy nổi của nàng Kiều, cụ Khoát dần đồng cảm với “Những điều trông thấy” của đại thi hào Nguyễn Du. Cụ nảy ra ý thể hiện niềm đam mê Truyện Kiều theo cách riêng của mình. Bước đầu cụ sưu tầm tất cả những loại cây, hoa được nhắc đến trong Truyện Kiều, đưa về trồng trong vườn. Tiếp đó cụ cho dựng những tiểu cảnh khắc họa chân dung nhân vật gắn với những tình tiết trong câu chuyện về nàng Kiều như: Liễu Chương Đài, Am Các Tự, Hồ Xuân Hương.v.v... Bởi vậy mới có những câu thơ được trích ra từ Truyện Kiều mang ẩn ý sâu xa của chủ nhân:  …Cỏ non xanh rợn chân trời/Cành lê trắng điểm một và bông hoa…/ Người đâu gặp gỡ làm chi/Trăm năm biết có duyên gì hay không…/Vầng trăng ai xẻ làm đôi/Nửa in gối chiếc nửa soi dặm trường…/ Phong trần mài một lưỡi gươm/Những phường giá áo túi cơm sá gì… Những tiểu cảnh nàng Kiều ở lầu Ngưng Bích, cuộc gặp gỡ giữa Kiều với Kim Trọng… gây ấn tượng mạnh với du khách, nhiều người chia sẻ chính nhờ tới tham quan Vườn Kiều mà họ càng thêm trân trọng tác phẩm bất hủ của Đại thi hào Nguyễn Du.

Đứng trên “lầu Ngưng Bích”, có thể ngắm toàn cảnh khu vườn rộng, thả hồn đón làn gió mát rượi thổi lên từ hồ Sông Mây. Giữa không gian thơ mộng của “Vườn Kiều” có ao thả cá, hồ bán nguyệt, hoa và cây trái qúy được kết dáng, tạo cảnh bắt mắt. Đưa chúng tôi tham quan một vòng quanh vườn, Phạm Đức Bình kể:

- Vườn Kiều được tạo dựng đến nay đã hơn 20 năm, mặc dù ý tưởng của cha tôi có từ khi cụ còn trẻ nhưng mãi đến năm 1996 vườn mới bắt đầu được xây dựng. Khu vườn thể hiện tình yêu với Truyện Kiều và cũng là khát vọng của cha tôi muốn có một khu du lịch mới lạ, độc đáo để sau những giờ lao động căng thẳng, đối tác của công ty và người dân có thể đến đây thưởng ngoạn, thay đổi không khí, phụ hồi sức khỏe. Hiện tại “Vườn Kiều” là một trong những hướng phát triển du lịch xanh mà công ty Thanh Bình hướng tới, như một điểm nhấn chăm sóc khách hàng.

Nghe Tổng giám đốc Đức Bình giới thiệu những ngành nghề chính của công ty, tôi tò mò:

- Doanh nghiệp đã phát triển đa lĩnh vực sao “ông chủ” vẫn muốn giữ “Ngai vàng” của “Vua heo”?

Phạm Đức Bình cười cười:

- Có lẽ tại tôi có duyên với nghề. Người ta đặt biệt danh “Vua heo” cho tôi vì nuôi heo là nghề “cha truyền con nối”, từ đời cha đến đời tôi gắn bó với con heo, gia đình tôi cũng khởi nghiệp từ con heo. Ý tưởng lập “Vườn Kiều” cũng xuất phát từ cha tôi. Ông muốn qua du lịch sinh thái truyền cảm hứng cho con cháu trong lao động sáng tạo, phát triển sản xuất, kinh doanh. Ngay cái tên Thanh Bình cũng là cha tôi đặt, với ý nguyện hướng tới sự bình an, hạnh phúc của con người. Thương hiệu Thanh Bình như một lời dặn dò của lớp tiền bối, khuyên những hậu duệ  chúng tôi phải không ngừng phấn đấu, giữ gìn thanh danh của mình. Có người hỏi tôi, là cha con ruột mà cha là Phạm Văn, sao con trai lại là Phạm Đức? Thú thật, đây cũng là dụng ý của cha tôi. Ông cụ luôn mong con cháu mình dù ở đâu, dù kinh doanh, sản xuất ngành nghề gì cũng phải lấy cái đức làm đầu.

Thấm nhuần tâm nguyện của cha nên Phạm Đức Bình khởi đầu sự nghiệp là một cơ sở chăn nuôi nhỏ, đến nay đã trở thành một doanh nghiệp tên tuổi có quy mô lớn. Dù trải qua những thời điểm không thuận buồm xuôi gió, gặp vô vàn khó khăn, thất bại, ông vẫn kiên trì, quyết tâm vượt lên nghịch cảnh và đã thành công.

-Tổng giám đốc có kỷ niệm nào đáng nhớ trong hành trang vào đời, chia sẻ với tôi được không? Tôi hỏi.

 Phạm Đức Bình trầm ngâm:

- Kỷ niệm thì nhiều lắm, vui có, buồn có. Nhưng xin kể về một kỷ niệm sâu sắc nhất và cũng là bài học quý giá góp phần đưa tôi trở thành doanh nhân, làm chủ một doanh nghiệp lớn như hiện nay. Đó là vào năm 2000, khi ngành chăn nuôi đang phát triển tốt nhưng thấy xuất khẩu cà phê mang lại lợi nhuận cao hơn, tôi liền bỏ ra hàng trăm tỷ đồng thu mua, xuất khẩu cà phê. Nhưng sự đời, người tính không bằng trời tính. Sau thời kỳ ồ ạt xuất khẩu, giá cà phê bắt đầu tuột dốc, thị trường cà phê phập phù, không ổn định, cộng với việc chưa có kinh nghiệm trên lĩnh vực kinh doanh đầy may rủi nên việc xuất khẩu cà phê bị lỗ nặng. Tôi mất sạch vốn liếng. Cái phao cứu sinh giúp tôi cùng công ty Thanh Bình qua khỏi cơn “bĩ cực” là Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Đồng Nai. Thanh Bình nhiều năm là khách quen, đối tác làm ăn có uy tín của Ngân hàng, nên khi gặp rủi ro, Ngân hàng tin tưởng hỗ trợ vốn để tôi vực dậy công ty. Từ đó tôi chuyên tâm vào phát triển ngành chế biến thức ăn gia súc. Đó là kỷ niệm nhớ đời mà cũng là bài học xương máu khiến tôi thận trọng và tính toán chắc chắn hơn trong sản xuất kinh doanh.

Tuy đang ăn nên làm ra, nắm trong tay hàng trăm lao động có tay nghề cao, tạo công ăn việc làm cho hàng ngàn lao động nông thôn trong và ngoài tỉnh thông qua hợp đồng gia công chăn nuôi, đa dạng hóa ngành nghề… nhưng theo Phạm Đức Bình, sản xuất kinh doanh ngày nay không thể lấy cần cù bù thông minh. Muốn phát triển bền vững phải có tầm nhìn xa. Đặc biệt thời kỳ đất nước đang từng ngày đổi mới, hội nhập với thế giới sâu rộng thì làm ăn càng phải tính toán kỹ. Doanh nghiệp phải sẵn sàng “đóng tàu lớn để ra biển lớn”. “Tàu lớn” tức là phải có chiến lược lâu dài, có kỹ năng, trình độ công nghệ cao. Với phương châm đó, từ nhiều năm nay, Thanh Bình tập trung đầu tư cho con người. Thực tế hiện nay, nuôi heo là một trong những nghề chịu nhiều rủi ro nhất, bởi vậy công ty chủ trương làm ăn theo cách “không dồn trứng vào một giỏ”. Nếu trước đây Thanh Bình tập trung tất cả vào con heo thì nay công ty chủ động đầu tư sản phẩm đa dạng như: chăn nuôi gà, nuôi trồng thủy hải sản… Gần đây công ty mở rộng đầu tư chăn nuôi ra nhiều địa phương khác bằng nhiều hình thức khác nhau. Cơ cấu lại sản xuất phù hợp với nhu cầu thị trường mà khâu đột phá là xây dựng chiến lược đưa sản phẩm chế biến thức ăn gia súc thành hàng hóa chủ lực. Nhằm tạo sức cạnh tranh bằng uy tín chất lượng sản phẩm, Thanh Bình đã mời các chuyên gia hàng đầu về chăn nuôi cộng tác với công ty, cho họ đảm nhận các vị trí quan trọng. Công ty đầu tư xây dựng dây chuyền sản xuất hiện đại theo công nghệ của Hà Lan, cử người đi học tập kinh nghiệm tại tập đoàn CP Thái Lan về chế biến thức ăn gia súc theo quy trình khép kín. Ngoài nhà máy chế biến thức ăn cho heo mang nhãn hiệu “Con heo đỏ” tại Đồng Nai, công ty đã mở thêm nhiều nhà máy, xí nghiệp chế biến thức ăn gia súc tại các tỉnh Đắc Lắc, Plei Ku, Gia Lai…

Chợt nhớ câu chuyện Hóa kể dở dang khi ngồi trên xe, tôi hỏi:

- Nghe nói Tổng giám đốc không chỉ giỏi quản lý chỉ đạo sản xuất, kinh doanh mà còn giỏi xoay chuyển “nợ xấu”, thực chất chuyện này là thế nào?

Phạm Đức Bình trả lời với nụ cười cởi mở:

- Nhiều người bảo tôi “liều”. Nhưng thực ra tôi đã tính toán kỹ và thấy hiệu quả mới dám làm. Mở đầu các “phi vụ liều” là vào năm 2006, khi biết một công ty đầu tư nước ngoài tại  KCN Long Bình có vốn đăng ký hơn 3,6 triệu USD, do hoạt động không hiệu quả đã nợ hơn 34 tỷ đồng Việt Nam mất khả năng thanh toán rao bán, tôi quyết định mua lại 100% quyền sở hữu với giá 1 USD và chứng nhận thanh toán khoản nợ của công ty đó. Tính đến nay công ty Thanh Bình đã mua 15 đơn vị theo kiểu như vậy. Và việc này đã tạo ra hiệu quả cao. Nổi bật là khu vườn ở Sông Mây rộng hơn 10 ha, sau khi thanh toán nợ trị giá hơn 3 tỷ đồng, một năm sau mang lại hiệu quả gấp nhiều lần. Nhưng cũng có những “phi vụ” sau khi mua chúng tôi xây dựng những công trình phục vụ dân sinh, làm từ thiện. Ví dụ như tôi mua hơn 10 ha đất khu vực giáo xứ Tây Hải để xây 80 phòng trọ làm nhà “tạm lánh” cho những cô gái “lỡ dại”, sinh con ngoài ý muốn. Chúng tôi còn trợ giúp vốn cho các cô làm ăn, ổn định cuộc sống đối với những trường hợp khó khăn. Thanh Bình xây dựng cả trường mẫu giáo miễn phí, đầu tư hàng tỷ đồng hỗ trợ vốn cho phụ nữ đơn thân, trẻ mồ côi, người neo đơn… với phương châm: “giúp cần câu hơn cho con cá”. Công ty đang xây dựng một khu nhà trọ hàng chục phòng cho công nhân làm việc tại khu công nghiệp ở với giá rẻ…

Lý giải về những hoạt động rất nhân văn như trên, Phạm Đức Bình lại nhắc đến cha mình, tấm gương về lòng nhân ái thương người. Bản thân làm ra nhiều của cải vật chất bằng lao động cực nhọc nhưng cụ Khoát luôn sẵn sàng sẻ chia, giúp đỡ cộng đồng. Đặc biệt trong sinh hoạt hàng ngày cụ rất tiết kiệm, không bao giờ lãng phí. Cụ ăn uống đơn giản, có bữa chỉ ăn khoai lang cho dễ tiêu. Tuổi càng cao cụ càng tiết kiệm, luôn căn dặn con cháu phải sống giản dị, tiết kiệm để còn giúp đỡ những người đang khó khăn, hoạn nạn.

Có lẽ chịu ảnh hưởng sâu sắc từ một người cha nhân hậu nên trong câu chuyện kể về quá trình khởi nghiệp của mình, Phạm Đức Bình rất khiêm nhường, ông không tự mãn với thành tích đạt được và thường nhắc nhiều về ân nghĩa với cá nhân này, tập thể nọ. Tổng giám đốc chốt lại một điều khiến chúng tôi thấy ấm lòng: “Tâm nguyện của tôi là, tất cả lợi nhuận làm ra sau khi nộp thuế cho Nhà nước chỉ dành 20% cho gia đình, 80% dành cho các chương trình xã hội, từ thiện”. Tôi miên man nghĩ, thời nay nhiều người làm từ thiện, nhưng hiếm có doanh nhân nào dành gần hết sản nghiệp cho xã hội với tấm lòng thảo thơm đáng quý, đáng  trọng như Tổng giám đốc Phạm Đức Bình...

Chúng tôi rời công ty Thanh Bình khi trăng vừa lên. Gió từ hồ sông Mây thổi lồng lộng làm không khí dịu mát hơn. Cả khu Vườn Kiều bừng sáng lung linh trong ánh đèn rực rỡ. Tiễn chúng tôi ra xe với nụ cười hồn hậu, Tổng giám đốc Phạm Đức Bình bắt tay tạm biệt từng thành viên trong đoàn. Tôi cảm nhận bàn tay “Vua heo” thật rắn rỏi, ấm áp, đúng như bản chất của một doanh nhân có tầm nhìn xa, trông rộng, có tấm lòng nhân văn và bản lĩnh vượt trội hơn người…


 L.H.T