CHÀO MỪNG 47 NĂM HÒA BÌNH, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC (30/4/1975 - 30/4/2022) - Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh!
ĐƯỜNG VỀ QUÊ

 

Hoàng Thị Quỳnh Trang

(Nguồn: VNĐN số 40 – tháng 11 & 12 năm 2020)

 

 

 

Hằng năm, cứ đến tháng 3 âm lịch là anh Tuấn hoặc chị Lam sẽ đưa bố về quê ăn giỗ bà nội. Bố đã ngoài 60, cả ngày chỉ quẩn quanh lên xuống ngôi nhà mặt tiền 4 tầng lầu giữa Sài Gòn của anh Tuấn. Dường như chục năm nay niềm mong đợi duy nhất của bố là những ngày đầu tháng 3 được về quê Hải Dương. Vùng đất bố mẹ đã rời xa hơn 20 năm rồi. Ngày ấy Hạnh mới cao tới bụng mẹ, nhèo nhẽo đòi mẹ mua đồ chơi trên chuyến tàu Bắc Nam. Hạnh xa quê từ sớm, nên quê là một thứ rất mờ nhạt trong kí ức của cô.

Nhưng năm nay bố yếu quá. Cuối tháng 2 phải nhập viện. Ngày ba anh chị em Tuấn, Lam, Hạnh cùng vào viện chăm bố, anh Tuấn điện về quê cho bác cả. Anh kể bố cháu nằm viện yếu quá, e là năm nay không về giỗ bà nội được. Mong các bác thông cảm. Bố nằm trên giường, nghe những lời ấy lặng đi không nói, nước mắt rơm rớm. Chị Lam động viên bố ráng mau khỏe lại, rồi chị sẽ đưa bố về quê chơi. Dù thế, lỡ mất một năm không về quê với bố là một điều rất đau lòng.

Bỗng dưng Hạnh lên tiếng, thôi để em về thay.

Cả nhà nhìn nhau bất ngờ, từ hồi bà mất chưa một lần cô Hạnh về. Năm thì cô bận việc học, năm thì cô đang lo xin việc hay đi công tác nước ngoài. Có năm cô chẳng vướng bận gì thì lại viện cớ bao năm em chưa về, lớ ngớ chẳng biết chào hỏi xưng hô với họ hàng thế nào. Về quê, không nhắc nhiều người còn không biết con út nhà này còn có cô Hạnh. Kể cũng lạ, một người thích đi như cô út lại tuyệt nhiên không thích về quê. Anh Tuấn ậm ừ, thì tùy cô đấy!

Trước lúc nên máy bay Hạnh vẫn còn rất do dự có nên về hay không? Chuyến bay từ Nam ra Bắc chẳng dài bằng con đường từ sân bay về làng, bởi trong lòng cô một khúc mắc chưa từng tâm sự với ai. Hạnh cố mường tượng lại gương mặt những người họ hàng, vài người từng vào Sài Gòn có qua nhà cô chơi. Hạnh nhớ lại cả những kỷ niệm mờ nhạt về những con đường ngoằn ngoèo, những ngôi nhà xập xệ, cánh đồng lúa mêng mông… Mọi thứ hiện lên trong tâm trí cô hỗn độn. Xe taxi ngang qua nhà cũ. Nói là nhà cũ nhưng giờ chẳng còn lại vết tích gì nữa rồi.

Trên mảnh đất ấy ngày trước là ngôi nhà gạch con con của gia đình Hạnh, bên cạnh là cái bể nước mưa, cái giếng khoan, rồi tới cái bếp rơm, trước nhà còn có một mảnh vườn nhỏ để Hạnh trồng bất cứ cây gì mình thích. Nhưng bây giờ trước mắt Hạnh là một ngôi nhà 3 tầng khang trang xây kín đất. Ngày rời quê vào Nam, bố mẹ Hạnh bán lại nhà cho vợ chồng anh Dũng con bác cả. Chuyện đấy cả làng đều biết, bàn tán suốt cả tháng trời. Nhưng có ai biết rằng, ngày anh Dũng chuyển đồ đạc vào, ngày ấy Hạnh ngồi trong góc bếp, nước mắt giàn giụa, nấc nghẹn lên từng hồi. Hạnh chỉ nghĩ, sau này nhất định học giỏi, đi làm kiếm thật nhiều tiền để mua lại căn nhà này.

Nhưng dự định ấy chẳng bao giờ thực hiện được nữa. Vài năm sau làng có phong trào đi xuất khẩu lao động. Ai đi về cũng xây nên một cái nhà to vật vưỡng như một tòa bê tông. Mảnh vườn con con ngày xưa giờ cũng thành một gian nhà, đất như chẳng có chỗ thở, nhìn chỉ thấy ngợp. Chẳng khác gì căn nhà lầu của anh Tuấn. Ngôi nhà cũ không còn, mảnh đất bỗng dưng cũng trở nên xa lạ.

Lần về quê gần đây nhất cũng đã hơn chục năm, lúc bà nội ốm nặng sắp mất. Mẹ dẫn Hạnh qua nhà cũ thăm lại. Mẹ vẫn bảo, đợi chừng nào trong Nam nhà mình có nhà có cửa, bố mẹ muốn đón bà nội vào chơi. Mẹ cầu mong cho bà nội khỏe thêm vài năm nữa. Nhưng rồi tới mẹ cũng chẳng đợi được ngày ấy. Câu nói ấy của mẹ xoáy vào lòng Hạnh. Mẹ chưa được sung sướng ngày nào thì đã vội đi. Bố từ ngày ấy cũng không còn vui vẻ nữa. Căn nhà to lớn tới mấy lại càng thêm lạnh lẽo.

Xe đi chậm lại tránh một bà già xách cái làn đi chợ mới về. Bà gà lưng còng queo, gầy gò nhưng bước chân cứ nhanh thoăn thoắt, ngồi trong xe kín cửa còn nghe rõ cái giọng lanh lảnh của bà nói chuyện với ai dưới ruộng. Hình ảnh ấy khiến Hạnh chợt nghĩ, nếu như ngày ấy cả nhà vẫn sống ở quê, đói khổ đùm bọc như bao nhà trong làng khác thì có khi nào giờ mẹ vẫn khỏe mạnh không?

Xe ngang qua chợ. Hạnh thấy nhớ mùi bánh cuốn hành phi trong cái sạp quà sáng con con của mẹ. Ngày ấy mẹ bảo, mẹ sẽ làm bánh cuốn cho Hạnh ăn suốt đời, cả khi Hạnh lấy chồng có con rồi nữa. Lần nào mẹ cũng hứa sẽ ở với Hạnh lâu thật lâu, nhưng rồi mẹ lại ra đi đột ngột, còn chẳng kịp đợi tháng lương đầu tiên đi làm của Hạnh. Hạnh còn muốn một lần đưa bố mẹ đi ngắm nhìn thế giới rộng lớn này, muốn bố mẹ có một tuổi già thật an nhiên, hạnh phúc. Đến lúc Hạnh có thể làm được những điều ấy thì mẹ đã không còn nữa rồi.

Vì những ký ức ấy mà bấy lâu Hạnh rất sợ về quê. Tuổi thơ ngắn ngủi mờ nhạt nhưng đi qua từng con đường, từng cánh đồng đâu đâu cũng là hình ảnh mẹ. Người mẹ tần tảo sớm hôm với đồng ruộng, với những buổi chợ sớm chợ chiều. Mẹ Hạnh một đời sống đau đáu vì nhớ bà nhớ quê. Còn Hạnh thì lúc nào cũng nhớ mẹ. Cảm giác về lại quê hương không còn mẹ, Hạnh không hiểu sao bố có thể chịu được. Quê hương vắng bóng mẹ hiền, giống như một căn nhà không có người ở, đó là một cảm giác không dễ chịu gì cả. Lồng ngực Hạnh thấy nhói đau, nước mắt đã ướt mi từ bao giờ. Thật sự mỗi người có cách vượt qua nỗi đau thật khác nhau. Hạnh lúc nào cũng chỉ biết né tránh. Còn bố thì chọn đối mặt.

Trong ba anh chị em, Hạnh là đứa rong ruổi nhiều nhất. Cô đi khắp Nam Bắc, ra nước ngoài làm việc du lịch nhưng lại chẳng muốn gắn bó với mảnh đất nào cả. Trong lòng Hạnh chẳng nơi nào thực sự là quê. Chỉ nơi nào có hình bóng mẹ, nơi ấy bỗng ấm áp lên. Chuyến về quê chẳng dễ dàng gì với Hạnh, từng ngày từng ngày, cô gom nhặt những ký ức về mẹ để rồi nhói đau trong lòng. “Giá như bà khỏe thêm vài năm, lúc ấy nhà mình có nhà có cửa, bố mẹ đón bà vào Nam chơi.” Câu nói của mẹ cứ văng vẳng bên tai Hạnh suốt đường đi. Cô mường tượng bữa cơm đoàn tụ ấy phải hạnh phúc chừng nào! Nhưng không thể.

Con đường về quê cứ thế mà dài thêm mãi, trong lòng Hạnh…

H.T.Q.T