CHÀO MỪNG 47 NĂM HÒA BÌNH, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC (30/4/1975 - 30/4/2022) - Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh!
CHÙM THƠ 3 - TẠP CHÍ VN ĐN SỐ 45



Lê Thị Hồng Nhạn

HẠ RƠI

 

Có ai không?

Ghép giùm em lời ca lỗi nhịp

Khi ve buồn thời Covid

Vì mùa hạ không về.

 

Có ai thẫn thờ sân trường vắng

Nhặt chút yêu thương

Chút buồn chút nhớ

Mùa hạ khẽ rơi!

 

Có ai mỏi mắt ngẩn ngơ

Tìm nhành phượng đầu tiên ép vở

Tìm bạn bè qua facebook

Tìm thầy cô qua buổi học online

 

Rồi ngày mai

Khi yêu thương đủ ấm

Đại dịch sẽ qua

Chú ve xác xơ về

             tìm mùa hạ…

 …có em…

 

IMG_2794.JPG
Ảnh nghệ thuật Vũ Thiên Vũ

 

Nguyễn Huyền Quy 

CON THUYỀN CỦA MẸ

(Cho con Duệ Trí)

 

Chiếc xe mẹ tựa con thuyền

Con như ngọn gió tự miền tương lai

Đi từ lớp một, lớp hai…

Thuyền xe mẹ chở, ngày ngày hằng mong

Một vùng ấm áp sau lưng

Cho con ánh sáng dặm đường lớn khôn

Mai ngày ra với nước non

Nhẹ tênh thuyền mẹ khuất chìm trời mây...



Nguyễn Thị Hiền

PHỐ ĐỢI



Em lạc bước

Quán xưa mình hò hẹn

Chiều cô đơn nhìn sắc nắng hanh vàng

Ly cà phê hôm nay sao chợt đắng

Anh nơi nào còn nhớ buổi thu sang.

 

Em khắc khoải vịn lòng vào nỗi nhớ

Lần tìm về những kỉ niệm ngày xưa

Con phố nhỏ tường loang màu rêu phủ

Người đã xa

Mà tình ngỡ như vừa.

 

Có những lúc tưởng chừng như với được

Vậy mà xa, xa tận phía chân trời

Từng đêm trắng gửi hồn theo mây gió

Tưởng ngọt ngào bỗng chốc hóa chơi vơi...

 

Đời vạn nẻo, bóng câu trôi qua vội

Có khi nào lòng chạnh nhớ người thương

Có tiếc nuối một thời ta nông nổi

Để duyên trời lạc hai phía tơ vương.

 

Nay thu đến lại bồi hồi xao xuyến

Chim líu lo và gió hát lưng trời

Em vẫn thế một mình trên phố đợi

Anh hãy về...

Cho phố bớt lẻ loi.

 

  Screenshot_20210905-145641_Facebook.jpg
Tranh Nguyễn Khôi



Trần Thị Bảo Thư

GIÁ NHƯ ĐÊM KHÔNG CẦN PHẢI NGỦ

.

Đêm sầm sẫm trăng màu cỏ biếc

Chiếc mộng xanh cài tạm ở đầu hè

Tiếng à ơi giữa đời thường mải miết

Sợi lạt mềm vết dao ngọt lòng tre 

.

Đêm nhớ mẹ tưởng quặn vì sao sáng

Mẹ tái sinh trong da thịt đất trời

Ngửa tay hứng giọt long lanh mặn đắng

Câu thơ buồn như mắt trẻ mồ côi

.

Sâm sẩm tối từ bụi tre đầu xóm

Gió nồm nam vít cong cả cánh buồm

Tháng giêng chảy trên dòng sông góa bụa

Rồi mưa phùn đưa tiễn một mùa đông

.

Giá như đêm không cần phải ngủ

Ngủ nhiều khi cũng chỉ để đỡ lòng

Biết là mẹ đã tái sinh vào nắng

Về đỏ trời hoa phượng quê hương


Đêm là đợi phía bên kia trở lại

Mẹ cười xòa cơn mưa đổ đền cây

Trong chuyện kể từng chân dung sáng tối

Muôn mặt đời xúc xắc vòng xoay


Nhớ mẹ quá, mơ hồ như nước chảy

Những giọt trăng qua khe liếp năm nào

Sờ thấy được mùi ngô bung ruộng mót

Tiếng dế mèn rúc rích ở gò cao


Đi kiếm củi cho mẹ về nhóm bếp

Để mẹ vui ở lại bên này

Những rơi vãi trên đường trần cũ nát

Lại ngoái nhìn từng dấu vết bàn tay.