CHÀO MỪNG 47 NĂM HÒA BÌNH, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC (30/4/1975 - 30/4/2022) - Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh!
BÍ NGÔ ĐÃ RA HOA
 

 

 Truyện lịch sử của Khúc Hà Linh



 Nhà họ Đồng có hai người con trai. Con cả Đồng Hãng đỗ Hoàng giáp, con út Đồng Đắc thi mấy khoa chỉ đỗ tú tài. 

Một lần nhà có giỗ, vợ Đắc ngồi cùng mâm với chị dâu bị bố chồng mắng là không được phép ngồi ngang hàng như thế. 

 Nỗi ấm ức tụ thành giông bão, thành cú hích để người em vươn lên...


Đầu tháng ba, trời ấm. Những khóm tre trút vội chiếc lá vàng xác xơ, vung vãi đầy gốc và búp măng vàng óng, mập mạp như mũi mác đội đất vươn thẳng lên, báo hiệu một kiếp luân hồi. Ruộng đồng, lúa xanh như ngọc, trời lây phây hạt mưa xuân còn nán lại vài ngày, khiến cho các bờ ruộng, loài cỏ bợ mơn mởn như có người quét lên màu xanh non tha thiết. Trong vườn, hoa cau khe khẽ nở nhẹ nhàng, thấm vào không gian một hương vị mỏng tang và dìu dịu nơi đầu môi. Con gái nhà quê dường như được tắm trong lọ nước thần, nên da dẻ mỡ màng tươi thắm.

Lưu lại gia hương để làm bổn phận của một người con đỗ đại khoa, ngày mai tân khoa Hoàng giáp Đồng Hãng phải về kinh để nhậm chức vua ban. Đồng lão cho làm mươi mâm cỗ, trước là cúng gia tiên, sau tiễn chàng xuất hành.

Đồng Đắc là em Đồng Hãng đã ở riêng, sớm nay cùng vợ sang nhà cha mẹ giúp việc cỗ bàn. Nhà họ Đồng có hai con dâu, chỉ Mơ là xinh hơn cả, lại nổi tiếng hát hay. Mơ yêu chồng, nhưng nàng vẫn khát khao chồng học giỏi như anh Hãng. Lấy vợ một năm, Đắc lại thi Hương lần thứ hai, vẫn chỉ đỗ tú tài. 

Ngày đầu, khi nghe người làng gọi bằng cái tên cô tú, mợ tú, Mơ thấy hãnh diện trong lòng, nhưng từ ngày anh Đồng Hãng vinh quy, tự nhiên nàng thấy mình bị lép vế trước chị dâu cả. Dân chúng một điều cô nghè, hai điều bà nghè, còn với nàng chỉ gọi bằng cái tên quê kệch: thím Mơ hay thím tú.


Bí ngô đã ra hoa - Công Hoàng.jpg
Tranh minh họa: Công Hoàng


Mơ ra khỏi bếp đi lại vẩn vơ ngoài bờ ao, bỗng đứa cháu chạy ra gọi về ăn cơm nàng mới miễn cưỡng trở vào nhà.

Lúc ấy có một mâm cơm còn thiếu người, Mơ đành ngồi bên cạnh vợ Hãng cho đủ. Đồng lão bước đến. Chợt ông thấy Mơ cùng ngồi mâm với chị dâu, mặt ông chùng lại, bỏ lên nhà trên. Khi ăn xong, Mơ bê mâm ra bể nước, thì Đồng lão đi tới sát nàng, nói nhỏ cũng đủ nàng nghe rõ:

- Chị tú, chồng chị mới là tú tài, chồng nó là Hoàng giáp, là ông nghè. Bận sau không được ngồi ngang hàng với nó như thế.

Mơ ù hai tai, nàng khẽ vâng, nhưng trong lòng nàng sôi lên và xấu hổ. Cơn giông không có trên bầu trời làng Triền Dương, mà đang vần vũ kéo đến trong lòng nàng.

Cơm no rượu say, Đồng Đắc khật khừ từ nhà cha mẹ trở về. Không thấy vợ đâu, biết rằng nàng đã lên giường ngủ. Chàng hăm hở vào buồng, cởi quần áo ngoài vắt lên mắc. Chưa kịp sà vào lòng vợ thì chàng đã chững lại bởi một âm thanh nghe rờn rợn:

- Xê ra ngoài kia!

Đắc ngớ ra: 

- Tôi đây mà mình. Mình ngủ mơ à?

- Không mơ màng gì hết. Anh nằm xê ra, đừng động đến tôi!

Đến đây thì Đồng Đắc đâm hoảng thật sự:

- Vậy có chuyện gì mình tức giận tôi?

Mơ thút thút:

-  Anh hỏi thày thì biết.

-  Nhưng mình làm gì để thày giận?

Nàng rên rỉ:

-  Chẳng làm gì hết, chỉ tại anh, tất cả tại anh. Giời ơi…

Nàng nấc lên trong nỗi ấm ức, sau hồi tâm nghĩ lại thương chồng, Mơ kể lại chuyện Đồng lão nói với nàng như thế nào trong bữa cơm cho Đắc nghe. Nàng nói rành rọt:

- Nếu anh không gắng gỏi lên, thi đỗ tiến sĩ, tôi sẽ bỏ anh, mỗi người đi một đường.

Đồng Đắc nằm im không nói. Ngoài vườn, trăng khuya man mát, trăng cứ dửng dưng rải một màu vàng lung liêng trên ngọn cây, búp lá. Tiếng con dế nào rên rỉ gọi bạn tình mà da diết thế. Tiếng lá cau vỗ phành phạch như trêu ngươi, chúng chẳng thèm để ý tới chàng đang ngổn ngang nỗi niềm riêng…

***

   Sáng hôm sau, tiễn Đồng Hãng về kinh, nhân lúc vắng người, Đắc hỏi nhỏ anh: 

- Học như em liệu có thành tiến sĩ được không?

Đồng Hãng hiểu tâm trạng của em, bảo rằng :

- Thiên hạ, người có sức học như anh thì hiếm, còn học như em là nhiều. Em cố gắng sẽ đạt được nguyện vọng.

Công việc gia đình họ Đồng giống như ngày hội mùa xuân. Dù ồn ã, cuồng say đến thế nào rồi cũng đến lúc vãn hội. Đồng Đắc xin phép cha mẹ và bàn với vợ sang Võ Giàng học thêm chờ khoa thi tới… 

Chàng đi ngày cuối thu, Mơ đeo tay nải tiễn chồng tới tận bến đò Kênh Vàng. Gói cốm ướp hương lá sen trong tay nải toả mùi thơm ngầy ngậy. Tới cái quán bỏ không bên bến đò, hai vợ chồng ngả cơm nắm và cốm ra ăn. Những hạt cốm mềm dẻo, xanh mát được Mơ giã từ hôm trước đến bây giờ vẫn thơm lựng. Đắc trầm tư, không ra vui cũng chẳng ra buồn, chàng nhìn đăm đăm một đôi chim chà pheng bay lượn lờ trên đồng lúa, rồi đậu trên lưng trâu gặm cỏ ven đê. Đắc bước xuống đò lòng bịn rịn. 

 Con đò nan chòng chành giữa dòng Thái Bình mênh mang nước đỏ phù sa. Mơ còn nhìn theo bóng chồng chìm lẫn vào một vạt mía bên kia sông mới quay trở về. Lúc giận vì tự ái, nàng bừng cháy niềm khao khát chồng phải đỗ ông nọ bà kia, nhưng bây giờ một mình lủi thủi, tự nhiên Mơ thấy vô cùng lẻ loi. Nàng bỗng sa sẩm mặt mày, khuỵu xuống bên bụi dứa dại ven đường. Mãi chập choạng tối, có người làng Đáp Khê đi bắt rắn qua đây, nhận ra người quen, mới hốt hoảng dìu Mơ về được nhà. Từ sau đấy Mơ như người mất hồn, ăn chẳng ngon, ngủ không yên, ra vào như một cái bóng. Nỗi nhớ chồng như giọt nước thánh thót thả vào bình chứa tình yêu nồng cháy của nàng. 

Đã 7 tháng qua Đồng Đắc chẳng một lần về thăm cha mẹ và vợ. Hay chàng giận? 

Mơ không biết rằng chồng nàng ở nơi xa xôi đã ép xác mình trong không khí học hành chuẩn bị cho thi cử. Những đêm dài nằm nghe gió thổi hàng hiên, những chiều vàng, gió heo may gợi nhớ, chàng lại vùi đầu vào trận bình văn luận thuyết kinh nghĩa cùng bầu bạn. Có lần hết dầu đốt, chàng mang sách ra đọc dưới ánh trăng, đến khi những trang giấy thu hết ánh sáng, chỉ còn một thứ màu sáng nhạt mỏng không còn đủ nhìn thấy dòng phú đối, chàng mới chịu đi nghỉ. Cũng có lần nhỡ không mua được giấy, chàng dùng que viết văn trên mặt cát, rồi lại lặng lẽ xoá đi để rèn chữ. Chàng không quên lời của người anh nói năm trước: Sức học như anh ở trong thiên hạ có ít, nhưng sức học như em thì nhiều, hãy cố gắng mới được.

*** 

Mơ về chơi nhà mẹ đẻ ở Kinh Trung đã được năm ngày. Đồng Đắc đi học bên Võ Giàng rồi đậu cử nhân, lại đi học tiếp chả mấy khi ở nhà. Tết xong đợi qua rằm tháng Giêng, rồi mới khởi hành dự thi khoa Mậu Thìn, đến nay đã sắp ba tháng. Mơ tắt máu sau cái lần Đắc nghỉ ở nhà một tuần chuẩn bị đi thi. Biết tin này chắc chàng vui thích lắm. Chị em trang lứa với Mơ có người con đã đi học, thấy Mơ muộn màng cũng ái ngại. Vài tháng nay biết tin, gặp đâu cũng trêu: Cô cử lần này phải khao chị em chúng tôi thật to vào. Sinh con trai, chồng trúng cách, thì thật đại phúc. Nhưng đấy là chị em trêu thế, chứ Mơ lo lắm. Nhiều đêm nằm nghĩ vân vi, Mơ thương chồng lại giận mình. Lấy nhau 9 năm trời nay mới được chuẩn bị làm mẹ, trong lòng nàng biết bao toan tính, vừa mừng vừa tủi. 

Cũng còn xa mới tới ngày sinh, nhưng chiều nay Mơ rủ mấy đứa cháu đi chợ muộn Kinh Trung mua sắm. Dòng sông Kinh Thầy êm đềm chảy, hai bờ xanh ngắt ngô non. Triền bãi đất phù sa ẩm mát, đã hiện lên những vệt xanh nằm ngoằn ngoèo trên mặt đất, đấy là những trà bí ngô đang vuơn dài ra, thấp thoáng những chiếc hoa vàng mịn, và những con ong tìm đến… Bí ngô đất này nổi tiếng quả to, vị ngọt. Mùa hè nấu cháo bí ngô, có thêm hạt đậu đen nở bung, ăn vào mát lành nhớ mãi. Hạt bí ngô rang vàng, cắn chắt thơm ngậy, béo bùi chẳng kém hạt dưa hồng.

Ngày Mơ còn nhỏ, cha đi thuyền chài, còn mẹ và hai chị em gái ở trên bờ trồng bí, trồng lúa. Mơ thích hát ví, dân ca. Tiếng gió sông Kinh Thầy, sóng xô dào dạt của miền sông nước đã tạo nên tiếng hát của nàng để sau này đã hút hồn Đồng Đắc. Đi trên bờ đê nhìn về phía xa xôi, nàng nhớ chồng. Mơ mong sao trường thi không phải nơi xa xăm tận kinh thành mà ở tại quê nhà….

Đang mải nghĩ vẩn vơ, chợt nghe như có tiếng gọi mơ hồ đằng sau, Mơ quay lại, từ phía xa có mấy đứa trẻ con đuổi theo, vừa chạy vừa giơ tay vẫy vẫy. Mơ dừng lại.

-   Thím Mơ, à thím Cử. Ông sai cháu tìm thím về ngay.

-  Có việc gì? Mơ hỏi gấp rất lo lắng, mắt nàng nhìn trân trân vào đứa cháu.

- Cháu không biết. Nhà thím bây giờ đông nghịt người làng đến chơi. Ông nói hình như bác Nghè cũng về. Thím mau lên!

Mơ cuống quýt:

- Được, các cháu về trước đi, Thím phải còn rẽ qua nhà chuẩn bị, về sau…

  Mơ không dám chạy mạnh, nàng tạt về Kinh Trung rồi vội trở về Triền Dương, trong lòng hoang mang. Mới đến đầu làng Tú Linh, đã có người đón, ríu rít khoe:

- Mợ Cử, về mau lên. Bác Hoàng giáp ghé về quê đấy. Cậu Đắc đỗ rồi!

- Sao, bác Đồng Hãng về à, mày bảo cái gì, cậu đỗ thật không? Nàng nghẹt thở hỏi lại.

- Đúng thế, chẳng lẽ bác Hoàng iáp nói sai à? Mợ về thì rõ. Nhà đầy người đến chơi kia.

Mơ lịm đi trong niềm xúc động. Nàng cảm thấy mình như có đôi cánh đang bay lên, nhng thực tế nàng như bị nghẹn hơi.

Quan Thừa chính sứ Đồng Hãng đi công cán ở vùng Sơn Nam Hạ, rồi ghé thăm nhà, mang theo tin tức Hội thí về làm cho vùng quê bắc sông Kinh Thầy bừng lên một sức sống. 

… Bảy ngày sau thì Đồng Đắc cũng về tới nhà và vô cùng bất ngờ khi biết mình sắp làm cha, lại có tin lành do anh trai mang về, thật là song hỉ. Đồng Hãng còn ở nhà vài hôm mới lai kinh, Đồng lão nhân thể làm cỗ khao vọng dân làng, mừng Đồng gia đang lúc cát tường.

 Trong chín năm, hai anh em ruột nhà họ Đồng đỗ đại khoa, cùng là quan đồng triều Mạc Mậu Hợp. Mơ đang mang trong mình dòng máu họ Đồng, sắp tới ngày khai hoa.

Vì vậy cuộc khao có phần vui hơn 9 năm trước, ngày Đồng Hãng đỗ Hoàng giáp.

 Đồng Đắc sung sướng, lăng xăng vừa nói vừa cười, một tay cầm chén rượu, một tay nắm tay vợ đến bên mâm cỗ các bạn học, cúi đầu thi lễ và trong chếnh choáng men say, chàng bộc bạch: 

- Thưa các bậc tiền bối, thưa tứ thân phụ mẫu, con được ngày hôm nay có công lao sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, gia đình, nhưng còn một lý do nữa là… do bị vợ con nói khích. 

 Mọi người cất tiếng cười to, rất vui, làm cho Mơ ngượng chín mặt. Và tự nhiên dòng nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Mơ đã khóc trong tràn trề hạnh phúc.

 

K.H.L​