CHÀO MỪNG NHỮNG NGÀY LỄ LỚN NĂM 2022 - Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh!
NGÕ MÁT - XA


Dương Đức Khánh

(Nguồn: Tạp chí VN ĐN số 49 - tháng 3/2022)


Khu nhà trọ nằm trong ngõ. Có hai dãy phòng dạng “dã chiến” lắp ghép tạm bợ, giá cả mềm xèo dành cho dân làm mấy nghề bấp bênh, mạt hạng. Vách các phòng được ngăn sơ sài bằng các-tông ván ép. Cột kèo bằng sắt, mái lợp lá. Nghe đâu trước là quán lẩu dê đặc sản gì đó. Làm ăn buôn bán coi bộ không khá nên chủ quán cho xây lên hai bức vách có từng cửa, rồi ngăn lại từng phòng, có sẵn khu vệ sinh chung của quán nhậu cũ. Bất tiện là phòng bên này sinh hoạt, nói chuyện bên kia nghe tuốt luốt hết. Nhưng bù lại gần bên có cây me cổ thụ xòa tán mát rượi, ra đó ngồi tán dóc hết ý, dân dưới quê lên rất khoái cảnh này...

Thằng Út Còi với Bé Tám là chị em bạn dì. Bé Tám lên thành phố ba năm nay rồi, từ năm mười chín tuổi. Út Còi năm nay mới mười bảy, nó theo Bé Tám lên đây gần được hai năm. Vừa rồi về quê nó kéo thêm thằng Bòn bạn nó lên, đem thêm chiếc xe đạp. Hai đứa ở chung một phòng. Mấy hôm nay hai thằng nằm dài. Út Còi đang “truyền đạt kinh nghiệm” nghề mát-xa - đấm bóp giác hơi cho thằng Bòn. Nó kể:

“... Có lần tao đang đạp xe bỗng nghe tiếng con gái: “... Anh mát-xa ơi!!... Anh mát-xa, ghé đây vô đây! Chèng ơi, em chờ anh từ lúc đèn đường mới đỏ tới giờ! Nãy giờ em dỏng tai nghe tiếng “xục xạc” hẻm bên kia, em ngóng miết, giờ mới bắt được anh, hên quá!...”

“Lần đầu tiên tao gặp khách con gái kêu. Con nhỏ cỡ bằng tuổi tao, đúng “xì tin”, cười răng khểnh có duyên hết biết, cặp mắt nó đẹp mê hồn. Tao quýnh quáng bóp thắng, tay chưn run như sắp bị trúng gió. Nó ngồi trên xe đạp điện mi-ni chân trên chân dưới, mặc áo ba lỗ hở lưng, quần lửng cũn cỡn tới nửa đầu gối. Ở dưới quê mình con gái mặc quần này kêu bằng quần lội nước lụt!...” Có tiếng con gái phòng bên khúc khích, chị Bé Tám nó lên tiếng chen vô: “Ở đây kêu bằng quần “lửng chó”, biết chưa?! Chó ở thành phố người ta dắt đi dạo cũng mặc quần tới nửa ống cẳng giống y dzậy đó. Dưới quê mình chó đâu có quần mà mặc. Đúng hông?!... Rồi sao nữa kể tiếp đi Út, chiện này coi bộ hấp dẫn à nghe! He he!”... 

“Ơ, chị nghe lén nãy giờ à, dzậy thì tui kể luôn... Đúng là con gái thành phố, dạn hết biết. Nó chạy xe kè kè dẫn tao vô hẻm, nói anh nhớ đường cho kỹ nha, lát cho em xin số điện thoại, mai mốt cần em a lô thôi. Em ở nhà có một mình với ông nội, bịnh già khó khăn lắm, tối ngày phải lo cho ổng đủ thứ. Ba má em dẫn thằng em đi du lịch bên Sing rồi, cả tuần nữa mới về... À, quê anh dưới miền Tây à? Miền Tây con gái đẹp lắm à nha, anh có bồ chưa? Em có ba thằng bạn trai, toàn mấy thằng chết nhát!... Đây, nhà em đây rồi!... Tao đứng chờ nó mở khóa cổng, tim đập cà tựt cà tựt như sắp nhảy ra ngoài. Nói gian tao chết liền, hồi giờ tao chưa dám đụng tới sợi tóc đứa con gái, nói chi đụng tay đụng chưn... Con bé Hân chung xóm có hồi nó để ý tao, đụng mặt nó tao cũng cười cười rồi quay mặt chỗ khác liền. Tối ngủ tao cũng chiêm bao thấy gương mặt nó. Dzậy mà bữa tao đang tắm dưới sông, thấy bóng nó xuống bến giặt đồ, tao lặn luôn qua sông giả bộ mò hang bắt cá, tới hồi nó đi lên tao mới bơi về!... Dzậy mà lát nữa đây tao phải bóp tay bóp chưn, giần lưng xoa cổ cho một con nhỏ lạ hoắc. Con bé này cũng chạng bé Hân, da mặt nó mịn ngần, tay chưn trắng nõn như cục bột má tao hay nặn bánh ít, dân thành phố con nhà giàu mà. Nó mở cửa nhà, trời đất, dòm trong nhà y chang như cung điện của vua, lấp lánh vàng rực... Liền lúc đó có thằng chạy Grap giao đồ ăn tới, nó hỏi tám mươi hả anh, nó móc một trăm nói anh cầm luôn uống nước, khỏi thối mất công. Thôi giờ em phải đi ăn một chút cái đã, đói bụng quá. Tối giờ lo đi tìm anh, phải tìm anh cho được, chưa kịp ăn uống gì cả. Nó bước vô trong cầm ra chai nước suối lạnh ngắt nói anh ngồi chơi uống nước, cứ tự nhiên. Nó xách bịch đồ ăn vô trong. Tao cầm chai nước lúng ta lúng túng. Sao mà dám ngồi xuống bộ ghế cẩn ốc xà cừ lấp lánh năm màu dành cho mấy ông quan đó được. Tao bước ra ngồi phệt giữa tam cấp mở chai nước tu một hơi, thấy hồn vía từ từ định tỉnh lại.

Tao bấm bụng quả quyết, thôi thì lỡ tới rồi cứ tới luôn! Nghề mình làm mướn kiếm tiền mà. Mối này chắc ngon ăn, con bé xài tiền như giấy lộn. Nó “bo” chắc không bèo như mấy cha “xì thẩu” bụng nước lèo trong Chợ Lớn. Lưng mấy chả như tấm phản, tao đấm uỳnh uỳnh hết lực mà mấy chả còn kêu “lấm mạnh lên mạnh lên, ngộ hỏng có lau lâu!”. Nhưng mà với con gái mới lớn tay chưn yếu mềm, da thịt non nớt chắc mình phải nhẹ nhàng hết mức. Nghĩ tới tao cứ rùng mình mắc cỡ chịu không nổi. À, mắc cỡ thì mình nhắm mắt lại, giả mù làm như mấy anh khiếm thị xoa bóp bấm huyệt trong mấy Tổ Đông y dưới quê dzậy thôi!

Làm nghề này cũng như đi đặt lờ đặt lọp, giăng câu giăng lưới dưới quê, có đêm trúng đêm thất. Nhưng mà xui nhứt là mấy lần gặp trúng thứ khách “cô hồn sống”! Thiếu điều muốn mua nải chuối cúng xả xui! Bà mẹ nó, mình đấm cật lực, làm đủ bài bản hết, dzậy mà chẳng lấy được đồng xu cắc bạc nào. Sáng không có được năm ngàn ăn xôi!... Đêm đó tao đạp muốn rã cặp cẳng, lắc “xục xạc” muốn rớt cánh tay, tới gần nửa đêm chẳng có ma nào kêu. Bất ngờ có một gã đang nằm sải tay trên thùng xe ba gác máy bật dậy, giọng nhừa nhựa, chắc xỉn quắc rồi: “Ê, mát xa!... Nhiêu một tăng mày nhóc?”. “Dạ, anh Hai cho xin năm chục ạ!”. “Ô... kê! Bo mày một trăm luôn!... Làm ngon lành nghe Cu!... Bữa nay anh mày chạy trúng mánh!... Mới quất chầu hải sản ngoài quán Bờ Kè... Tao tính đi khách sạn “Du Dương” mát xa xông hơi cho mấy em nó “thư giãn”.... Tích hai trăm, típ ba trăm là năm trăm chớ mấy!... Khách sạn có tầng hầm đậu xe, nhưng mà gặp “cái con cào cào trời” kềnh càng này của anh mày bảo vệ nó dễ gì cho dzô. Đậu lớ ngớ ngoài đường là công an hốt, mai vợ con tao treo nồi mà gõ à!... Thôi, bắt đầu quất đi nhóc!”... Tao đi mấy chiêu đầu gã sướng rêm mình, rên ư ử. Một lát sau tao nghe gã ngáy, mỗi lúc mỗi to. Tao cứ tiếp tục mần đủ bài bản, đủ công sức lao động giá một trăm ngàn chớ! Gã trở mình phun phèo phèo rồi sấp mặt ngáy tiếp. Tới hồi xong tao khều khều, xong rồi anh Hai ơi! Gã tiếp tục ngáy như thổi lò rèn! Tao vừa kêu vừa lắc một hơi nữa, cũng như cái xác chết chưa chôn! Thôi, vô phương, hết đường ăn nói!... Ông xe ôm đậu cách đó chục bước, nãy giờ ổng còn thức, đèn đường sáng trưng chắc thấy hết. Ổng đi tới đứng chắp tay sau lưng lắc đầu: “Giờ mà trời sập cái rầm nó cũng không thức!... Có khiêng liệng xuống kinh chắc cũng dzậy! Mà ai khiêng cho nổi, chắc cỡ tám chục ký có hơn à! Thôi, ngồi đó mà chờ đi con, tới năm giờ sáng chắc nó cũng thức, giờ gần một giờ rồi!... À, hay là tiền công mày làm nhiêu, cứ lục túi nó mà lấy đủ, có tao làm chứng cho!” Ơ, sao làm dzậy được chú! Dzậy con là thằng móc túi à? Con dân làm mướn làm thuê kiếm cơm, lao động lương thiện sòng phẳng mà chú!... Tao sắp lại bộ đồ nghề, lên xe lủi thủi đạp về. Ông già xe ôm còn nói với theo: “Để lúc nào nó thức chú nhắc nó cho, tối mai nó trả! Tội nghiệp mày”. Tao tính làm xong mối này khuya chạy đi mần tô hủ tíu gõ cho ấm bụng. Thôi thì về nằm mơ!...

Đó, mày thấy chưa, chắc ăn như “cá trong nơm” còn sẩy. Có lần tao bị sẩy con cá to khủng hoảng hơn con này nữa, còn xém bị dân phòng bắt về đồn! Con cá bự hơn cả tạ - một thằng Tây bụi! Chắc là dân châu Phi Sô ma li chi chi đó, đen mun đen bóng như cục than đước! Bữa đó cũng gần nửa đêm, khu bờ kè vắng teo vắng ngắt. Tao thấy một đống thù lù đen thui đang ngồi ghế đá. Tao lắc xục xạc đưa tay: Hế lô!... du, mát xa mát xa!... Nó hỏi hao mớt? Tao nói môt tram ngan! Nó nói tu đô la? Nghe hai tiếng đô la tao ô kê liền! Tao trải tấm ny lông xuống bãi cỏ gần mấy bụi bông bụp cho kín kín tầm nhìn một chút. Nó vừa lột áo tháo giày nằm xuống bỗng có tiếng tu huýt thổi roét roét, nhìn ra thấy hai anh mặc đồ xanh băng đỏ cầm dùi cui trắng đỏ đi tới. Thằng Tây bật dậy chụp áo xách giày túm ba lô phóng cái rột. Nó bước ra lối đi bộ, vừa đi vừa chạy tỉnh bơ như đang tập thể dục. Một anh cầm dùi cui chỉ vô mặt tao: “Ai cho phép mày làm cái trò này ở đây, hả?!”. Tao run bần bật như thằn lằn đứt đuôi “Dạ, em không biết... mấy anh tha cho em!...”. “Mày biết mày phạm tội gì không: Vi phạm an ninh trật tự nơi công cộng! Mày biết giờ này là thường xảy ra bao nhiêu thứ tệ nạn không? Tao lập biên bản, phạt tại chỗ hai triệu!!” Tao đứng khóc mướt khóc ròng “Dạ... em đói quá... sáng giờ không có tiền ăn cơm... gặp khách kêu... em tính kiếm ít đồng!... Mấy anh thông cảm tha cho em... Lần sau em không dám!...”. “Mày có giấy tờ gì chưa? Đưa đây coi!”. Tao móc cái chứng minh mới cáu bữa về quê mới được làm. Một anh cầm cái thẻ bước ra gần cột đèn coi: “Sinh năm hai không... Mười sáu tuổi!”... Rồi anh này nhìn mắt anh kia “Lần này cảnh cáo, tha cho mày! Gặp lần nữa là đúng hai triệu, còn bị nhốt luôn! Biết chưa!...”. Tao muốn quỳ xuống chắp tay mà lạy! Tởn thấy ông bà ông vải!...

Chưa hết đâu, tao đạp về cũng dọc đường bờ kè, chừng hơn cây số tao gặp tiếp ngay một con cọp với một con khủng long!!... Lúc chạy ngang dưới gầm cầu gì đó có đèn chớp đủ màu, một thằng đầu cổ trọc lóc, ở trần mặc quần dài lết bết dơ hầy, đi giò không, bước tới hai bước lui. Mình mẩy xăm vằn vện thấy ớn lạnh. Nó dang tay chặn đường tao rồi nắm ghi đông dằn lại: “Mát xa hả mậy? Đ. mẹ ghé đây làm cho sư phụ tao một tăng coi!”. “Dạ anh cho em về... em mới bị công an bắt đàng kia, em không dám đâu ạ!...”. Nó quay cái lưng lại đưa trước mặt tao, một cái đầu cọp xanh dờn nhe nanh chiếm hết cả cái lưng, nhìn như tấm pa nô quảng cáo bia Tiger. “Đ. mẹ công an dám bắt thằng này không? Còn mày nhóc con muốn gì? Nghe lời tao bước xuống phục vụ đại ca tao ngay. Hay là muốn trói cổ liệng xuống kinh! Chọn cái nào?”. Gầm cầu tối mò, tao líu ríu dựng xe mở tráp đồ nghề. Một thằng đô con hơn đang nằm trên cái võng dù giăng dọc lan can bờ kè. Kế bên trải manh chiếu rách cũ mèm với mấy cái chai hũ chi đó, hình như mấy cái đồ nghề hút chích. Thằng trên võng lừ đừ lăn sấp xuống chiếu. Tao lờ mờ thấy một con khủng long xanh lè vươn cổ nhe nanh cũng chiếm hết cái lưng như tấm vách của nó. Thằng đầu cọp ra lệnh: “Làm lẹ lên! Tao đứng đây canh me, có thằng công an nào tới đây tao xử đẹp luôn!”. Tao cũng tranh thủ hai tay bốp bụp lia lịa. Ngực thì như đang đánh trống múa lân, hồi hộp nhấp nhỏm như đang ngồi trúng ổ kiến lửa. Bị túm lần nữa là kể như tao vô tù ngồi chắc luôn. Tội ngoan cố tái phạm an ninh trật tự, coi thường pháp luật!... Một lát xong xuôi tao đứng dậy. Thằng đầu cọp hỏi mày lấy mấy chục? Tao ấm ớ “Dạ... dạ anh cho em... dạ nhiêu cũng được!”. Nó móc móc túi quần đưa ra... một cái ống kim tiêm! “Mày lấy tiền hay lấy cái này! Đ. mẹ biến lẹ mày!”...


Xom mát xa - PCH.jpg
Minh họa: Phạm Công Hoàng


Thằng Bòn nãy giờ êm ru nằm nghe như nuốt từng lời, cứ thở ra ngao ngán, không hỏi han tiếng nào! 

“Đó, mầy thấy kiếm được hột cơm bằng cái nghề đấm bóp dạo ở cái đất địa thành phố này cũng trần ai khoai củ, lên bờ xuống ruộng chớ không dễ ăn đâu!... Nhưng mà mày cứ theo tao, chừng một năm nữa thôi, chỉ cần qua mười tám tuổi là tao có cơ may đổi đời, lên hương cho mày coi! Tao tin chắc như bắp luôn!... 

Mấy bữa trước tao gặp anh Hùng, anh Hùng là sư phụ truyền cho tao nghề đấm bóp này nè! Trước ảnh cũng trọ ở đây, ba bốn anh lận. Anh Thành, anh Chương, anh Tùng... rồi bốn năm thằng cỡ bằng tao nữa. Cả dãy trọ toàn dân đấm bóp, phần nhiều là ngoài bắc dzô, ở đâu Phú Thọ, Vĩnh Phúc gì đó, anh nào cũng trắng trẻo đẹp trai. Lúc đầu chân ướt chân ráo tao cứ tưởng mấy anh sinh viên. Bà chủ trọ cũng tưởng dzậy, bởi chiều nào sau năm giờ cũng thấy mấy ảnh áo bỏ vô thùng đàng hoàng, đầu cổ chải chuốt lịch sự. Mỗi anh đèo mỗi cái cặp sam-sô-nai loại rẻ tiền sau xe đạp như đi học buổi tối. Bữa đó mấy anh đang xúm nhau rửa rau chỗ vòi nước, bà chủ trọ hỏi: “Mấy em đang học ngành nào?”. Cả ba anh nhìn nhau, anh Hùng cười tếu táo: “Dạ... Y ạ!...”. Anh Thành cười xen vô: “Dạ!... Khoa... phục hồi sức khỏe ạ!”. Cả ba anh cùng cười cái rần. Chiều bữa đó tình cờ tao đứng dựa gốc me, mấy anh đạp xe ngang qua cái rễ me lồi lên giữa đường, xe tưng bánh tao nghe trong mấy cái cặp kêu lanh canh như tiếng chai lọ chạm nhau. Sau đó tao mới biết là bộ đồ nghề giác hơi với cái “xục xạc”! Rồi lần lần mấy nhà đầu ngõ cũng biết hết. Chiều tối nào cũng cả tiểu đội quân mát xa đạp xe túa ra. Ngõ này số một bốn ba, có người đề nghị đổi thành Ngõ mát-xa luôn cho gọn, dễ nhớ!...

Anh Hùng thương tao như em ruột. Mới vắng chừng một năm mà gặp lại ảnh tao nhận không muốn ra. Ảnh mặc sơ mi trắng dài tay, thắt cà vạt đỏ, cỡi xe SH màu đỏ đô, chở một bà sồn sồn mặc áo hở cổ, đeo hột xoàn kim cương đầy. Anh em hỏi han qua loa giữa đường, ảnh nói em ráng qua mười tám tuổi, anh giới thiệu vô làm chỗ anh, ngon lành lắm!... Anh Chương, anh Tùng giờ cũng ngon cả!... Mấy bữa sau nói chuyện với anh qua điện thoại anh mới tiết lộ, đại khái giờ anh làm trong một khách sạn mát xa dành phục vụ mấy cô mấy bà đại gia, tiền bạc đông như quân Nguyên! Mấy bả xỉa tiền bo như lá mít! Nên xe cộ là chuyện nhỏ, muốn sắm mấy hồi!... Anh Chương giờ ngon hơn anh nữa, tụi anh giờ đều ăn ở khách sạn!...

 Tao lại nhớ chuyện anh Chương, anh ở sát phòng tao. Anh Chương đẹp trai nhứt trong mấy anh, tướng tá phong độ, ngực nở như vận động viên thể thao. Mấy đêm đầu giữa thành phố lạ nước lạ cái, có biết đường biết sá gì, tao chạy theo anh Chương, biết khu nào thường có khách, ảnh chỉ tao rẽ vô, nhiều đêm tao chạy lòng vòng gần tới sáng, không biết đường ra, từ từ mới quen. Cũng nhờ ảnh!... Anh Chương có ông bạn cỡ xấp xỉ bốn chục, dáng vẻ chắc là dân nhà giàu, ngày nào cũng tới phòng ảnh chơi. Vài bữa thấy ổng xách tới bia ken, đồ ăn đồ nhậu, gà nướng vịt quay, lẩu dê lẩu bò... không thiếu món gì. Có lần ảnh kêu tao qua nhậu chơi, giới thiệu đây là anh Cảnh bên quận 3, bạn kết nghĩa với anh, cũng quen từ vụ mát xa mát gần! Ổng đưa tay xoa xoa bóp bóp bộ ngực trần đẹp như nam người mẫu của anh Chương nói “Tình thương mến thương, tình thương mến thương!” Một lát uống vô vài ly tao thấy ổng cứ ôm anh Chương hun chụt chụt, xoa đùi rờ ngực liên tục. Tao quay mặt chỗ khác liếc thấy ổng đưa tay vô chỗ kín anh Chương rồi hít hà hít hà! Đàn ông với nhau mà như trai với gái trong quán bia ôm. Thấy kỳ ghê! Tao uống ly nữa, làm như say rồi xin phép về phòng nằm. Một hồi sau tao nghe tiếng nút chùn chụt, tiếng thở gấp hào hển như đang vật lộn nhau. Kỳ cục quá kỳ cục!...”

Có tiếng vỗ tay cái bép phòng bên, tiếng Bé Tám cười hơ hơ: “Dzậy là gặp trúng pê đê đồng tính rồi! Mầy coi chừng nghe Út! Cái giống đó nó mê trai hơn mê gái, nó dám bán nhà theo trai luôn là chuyện thường! Dính vô nó là tàn đời trai nghe cưng!” 

“Đâu có chị, em kể chuyện năm ngoái lận!... Bây giờ thì nghe anh Hùng nói ổng mướn riêng cho anh Chương một căn nhà bên quận 3 gần nhà ổng, ổng tới lui ngày hai bận, chưa tính ban đêm. Nghe anh Hùng kể bây giờ anh Chương sướng như vua! Muốn gì có nấy nhưng tuyệt đối ổng không sắm xe cho ảnh, ổng ghen dữ dằn lắm. Nhà lắp bốn năm ca mê ra, còn chat zalo với anh Chương liên tục tối ngày. Ổng có xe con riêng, lúc nào anh Chương cần đi đâu mua sắm gì ổng lái xe tới đưa đi đưa về, kèm chặt như công an kèm tội phạm!...”

Có tiếng mở cửa bên phòng Bé Tám. Hôm rày chị Tám có bạn gái làm chung tên Thắm, quê cũng ở gần xứ mình, mới về ở chung. Nghe tiếng quăng bóp đầm xuống nệm cái bịch: “Mẹ, bữa nay mở hàng gặp một thằng chó đểu!... Tao gõ phòng bước vô nó hê lô chào em rồi ôm xiết tao quờ quạng tùm lum. Tao nhăn mặt nói anh lịch sự chút, nằm sấp xuống em đấm lưng cho, muốn gì cũng từ từ làm quen chút cái đã... Nó nói em khó quá... à mà em là số mấy? Tao nói số 3. Nó ủa, lúc nãy vô anh có yêu cầu số 18 mà! Thằng bạn anh giới thiệu 18 ngon lắm!... Dzậy em xin lỗi, bai anh!... Mày thấy tức ói máu không, nó chơi kiểu ăn gian để chụp hốt cho nhiều đứa, đồ điếm thúi!... Từ đó tới hết ca được có một ngoe! Một ông già sắp hết xí quách!...”

Hôm thằng Bòn mới lên, có lần bé Tám đi làm, Út Còi đã kể với thắng Bòn: “Chị Tám cũng làm nghề mát xa nhưng làm trong khách sạn đàng hoàng, không phải chạy dạo “xục xạc” như tao đâu. Nhưng lúc nào mày về quê có ai hỏi phải nói chỉ làm nhân viên bán hàng siêu thị nghe chưa, nói cho ăn rơ! Đẹp gái, tròn lẳn như trái bắp non, dáng sang như bả mà mặc sơ mi trắng thắt nơ xanh, váy đen đứng bán hàng trong siêu thị là thiên hạ lé mắt hết, mua chôm chôm mà bốc nhầm mãng cầu là chắc. Tiếc là hồi đó đi học mới biết làm toán cộng toán trừ, nhà nghèo quá nên phải bỏ. Ngày càng lớn bả càng đẹp, chưa thấy khi nào bả thoa phấn bôi son mà con gái thành phố ở đây cũng chưa bì nổi. Dưới quê con trai theo bả rần rần nhưng bả chưa chịu lấy chồng. Bả nói ráng làm xây cho dì Hai dượng Hai tao cái nhà đàng hoàng rồi tính... Một lần có người dẫn một thằng cha Đài Loan đi xe bảy chỗ về coi mắt, hứa cưới xong cho đúng một tỷ xây nhà với làm ăn. Dì Hai tao lắc đầu dứt khoát là không. “Tao không đi bán con! Thà ở nhà lá hái rau bắt ốc chớ cái giống tây tàu đó không thể kêu tao bằng má được!” Chị Tám cũng dứt khoát, có chở cả xe tiền chị cũng không lấy thứ “xì lằng xắng lấu” đó bao giờ!... Ngồi hết buổi nó yêu cầu chỉ xin chụp chung với chị tấm hình gọi là... an ủi! Chị giận run đùng đùng đi xuống bếp, lầm bầm đòi xáng dép vô bản mặt bánh đúc của nó. Thằng cha Đài Loan ra thị trấn mướn khách sạn nằm lì cả tuần, cho người vô ra ỉ ôi thương lượng ba bốn lần nữa không xong, nghe nói nó dông xe xuống Giồng Riềng tìm mối khác...”

Chị Thắm quăng mình xuống nệm thở dài: “Chán cái nghiệp này quá trời rồi! Tao tính kiếm chút vốn rồi đi học nghề uốn tóc làm móng, dưới quê mình giờ khá rồi, nghề này sống được!”. Bé Tám cũng xuống giọng ngán ngẩm: “Tao cũng lỡ, ráng nuôi mấy chưn hụi tới hết năm nay. Qua tết tao về hốt hụi phụ ông già làm vốn nuôi đìa tôm, tao ở nhà coi sóc. Trúng mấy vụ là cất nhà mấy hồi!...”

Bỗng Bé Tám cười khơ khơ hỏi vọng qua: “À, Út Còi ơi!... Còn cái vụ con bé kêu mày mát xa kể lúc đầu sao rồi, cố gắng o bế nó đi em! Hổng chừng đó là duyên số trời xui khiến đó, lúc đó số mày “chuột sa hũ nếp” nha! Nhớ đừng quên ơn chị Tám mày rủ rê lên thành phố nha! Ha ha!!...”

“Kha kha kha kha!!... “Chuột sa hũ mắm” luôn chị ơi!... Nãy giờ nhiều chuyện quá, kể trước quên sau, kể đuôi quên đầu!... Bữa đó em ngồi chờ nó ăn tối xong cỡ hơn nửa tiếng. Nó bước ra vẻ vội vội: “Anh thông cảm chờ em xíu nữa nhớ!... Em tranh thủ tắm rửa thay đồ xíu... mới ăn xong mồ hôi không hà!...”...

Tao bước qua bước lại trước cửa, mắt cứ nhìn vô cái đồng hồ giả cổ chạm trổ bằng gỗ quý cao bằng người tao để đứng trước phòng khách. Tao nghe tiếng cái kim giây nhảy cà tựt cà tựt, cái quả lắc chao qua chao lại như quả tim tao đang chao đảo nhảy múa!... Bảy phút, mười phút, mười tám phút... hai chục, hăm bốn!... Tao giựt mình nghe tiếng dép lê đi ra: “Ui, em xong rồi, giờ mình lên lầu nha anh, đi, đi theo em!”... Nàng mặc cái dải yếm màu măng cụt, thắt dây sau cổ, để nguyên tấm lưng trần y như trong mấy cái hình “thiếu nữ áo yếm và sen” đang đầy trên mạng. Chắc để lát khỏi vén khỏi cởi mất công. Cái quần đùi ngắn chừng nửa gang, khoe nguyên cặp giò trắng phau, thẳng nuột. Tao đi sau lên mới hết cầu thang tới tầng một mà mắt mũi xây xẩm! Nàng đưa tao qua một sảnh rộng thênh thang rồi tới cái phòng đang mở cửa, đèn ngủ mờ mờ. Một cái phòng ngủ hai giường rộng như phòng khách sạn cao cấp, tiện nghi đầy đủ cả...

Nàng bật đèn sáng lên. Trên chiếc giường gần cửa sổ, hình như có người nằm mà cũng như giường trống. Nhìn kỹ mới thấy một thân người nhỏ xíu, xẹp lép như con gián. Nàng bước tới lên tiếng khe khẽ: “Ông ơi!... Con tìm được người xoa bóp cho ông rồi nè ông!...”.

                    D.Đ.K