KỶ NIỆM 43 NĂM THÀNH LẬP HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT ĐỒNG NAI (22/12/1979 - 22/12/2022) - CHÀO MỪNG NHỮNG NGÀY LỄ LỚN NĂM 2022 - Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh!
CHÙM THƠ SỐ 3 - TẠP CHÍ VĂN NGHỆ ĐỒNG NAI SỐ 49


 

ĐỖ MINH DƯƠNG


Nỗi lòng mẹ nuôi

(Tặng chị Huỳnh Ngọc M.)

 

 

Chị bồi hồi nhớ lại phút giây

như định mệnh, mười tám năm về trước

trằn trọc thâu đêm không sao ngủ được

linh tính như ai gọi chị ra đường

 

Chợt hốt hoảng khi nhận ra đứa trẻ

trong góc tường, khóc đến hụt hơi

thân tím tái bu đầy kiến lửa

thật phũ phàng - bé đã bị bỏ rơi!

 

Chị bồng lên, xin đưa bé về nhà

tắm nước ấm, xoa dầu, cho bú sữa

ủ bé vào lòng, hồi hộp khúc hát ru

ru cả sự nhẫn tâm của người mẹ đẻ!

 

Dành hết tình thương nuôi con lặng lẽ

nó lớn như thần Phù Đổng vươn vai

học giỏi, hát hay, mơ thành chiến sĩ

nôn nao chờ đợi sáng xuân này

 

Ngày chị tiễn con lên đường nhập ngũ

cứ ngắm nó hoài qua nước mắt long lanh

ngôi sao đỏ ánh hào quang trên mũ

dáng như rồng tôn quân phục màu xanh...

 

Phút chia tay, con cúi đầu lạy mẹ

chị ôm con không nói được nên lời

lòng chợt nhớ tới người mẹ đẻ

đang ở nơi đâu - ngày con trẻ vào đời?!

 

  me-gia-1.jpg
Chân dung mẹ (ảnh sưu tầm)

 


nguyễn hoài nhơn


Mảnh vườn của mẹ

 

Con về thăm mảnh vườn của mẹ

Chào mào kêu, trái sắp chín mẹ ơi

Hơn nửa đời còng lưng cuốc, xới

Cây xòe ô rợp mát chỗ con ngồi

 

Lối vào vườn nhiều gai xấu hổ

Bò ngổn ngang xoắn chặt gốc cây

Mẹ lần gỡ tay chân xơ, tướp

Ngọn gió Lào thổi thốc lá khô bay

 

Mỗi lần đi xa con sợ quê mình lắm bão

Rặng núi trước nhà có che chắn nổi đâu

Dòng sông Gianh dữ dằn mùa nước lũ

Trái trên cành bùn lấm trắng phau

 

Mùa trái chín, mẹ làm sao hái được

Cây dần cao, mẹ thấp bé dáng người

Mẹ nheo mắt, nhón chân, lựa chỗ

Chiếc sào tre vít vổng, chơi vơi…

 

Thời gian điểm sắc màu cho quả

Nhớ thương con, mẹ chọn vị, chọn mùi

Ba mươi tuổi con vẫn như đứa trẻ

Hau háu nhìn chùm trái ngọt lịm môi

 

Con chẳng thể là chim nhớ mùa bay về sớm

Chít, chít, chiu… mổ quả bói trong vườn

Nỡ nào mẹ lại xua lại đuổi

Để lòng mình thêm trống trải, cô đơn

 

Tóc mẹ bạc cho cây xanh trĩu trái

Tấm thân gầy che bão gió, nắng nôi

Con hạnh phúc được làm người trèo hái

Chút ngọt ngào xin dâng mẹ, mẹ ơi!

 



THÀNH DŨNG


Mùa quê


Có một mùa vải đỏ

Tu hú gọi hồn quê

Đường làng cây xanh mát

Mặt trời hồng chân đê

 

Tu hú ơi tu hú

Gọi mãi về tháng năm

Gọi về thời xa nhớ

Mặt em như trăng rằm

 

Lại đến mùa vải đỏ

Nhãn xõa bóng dòng sông

Cá mòi đua trên sóng

Cánh diều chao tím đồng…

 

 102-1624596591277.jpg
Mùa vải đỏ (ảnh sưu tầm)

  


NGUYỄN thị hiền


Tháng ba

 

Tháng ba thơm lừng hương bưởi

Rắc bao nỗi nhớ nồng nàn

Vườn ai trăng ngà ngập lối

Chờ người vịn lá trèo sang.

 

Đêm hương thuở nào hò hẹn

E ấp mùi hoa thiên thần

Ướp sương đẫm vào mái tóc

Đưa hồn phiêu bạt phong vân.

 

Người ơi... vòng yêu còn giữ

Xâu hoa, xâu chuỗi tâm hồn

Vòng tay ngọc ngà mong mỏi

Môi nồng nàn mãi nụ hôn

 

Bao năm quay về chốn cũ

Đêm trăng hương vẫn ngạt ngào

Tóc thề hoa còn cài bím

Vắng người... đêm mãi chênh chao.