KỶ NIỆM 43 NĂM THÀNH LẬP HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT ĐỒNG NAI (22/12/1979 - 22/12/2022) - CHÀO MỪNG NHỮNG NGÀY LỄ LỚN NĂM 2022 - Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh!
ĐI TÌM SỰ BÌNH AN
 

 

Tản văn của Nguyễn Xuân Đức

(Nguồn: TC Văn nghệ Đồng Nai số 54)​


Dù giàu có và quyền lực bao nhiêu đi nữa, nhưng nếu không có cuộc sống hôm nay, thì chúng ta không cảm nhận được cuộc đời.

Chuyện xưa kể rằng, có một vị vua ngày đêm lo lắng về sự an nguy cho vương quốc cũng như kho báu và đặc biệt về ngai vàng của mình. Ông không tìm thấy bình an trong cuộc sống. Các vị quan trở thành mối nghi ngờ, và tương lai trở thành nỗi ám ảnh sợ hãi cho ông.

Từ chốn cung điện tráng lệ nhìn xuống đám dân nghèo, ông cảm thấy thèm muốn được như họ, vì ở họ toát lên nỗi đơn sơ, chất phác và không có một chút lo lắng tương lai. Quá tò mò lối sống của dân nghèo, vị vua quyết định hóa trang thành người ăn mày để tìm hiểu nguyên nhân nào đã làm cho những dân nghèo được bình an như vậy.

Một ngày kia, vị vua giả dạng người ăn mày gõ cửa nhà một người nghèo để xin ăn. Người nghèo mời người ăn mày vào và cùng chia sẻ một ổ bánh mì với thái độ hạnh phúc và yêu đời, tôn trọng kẻ ăn mày. Vị vua giả dạng hỏi: “Điều gì làm ông hạnh phúc như vậy…?”. Người nghèo đáp: “Tôi có một ngày rất tốt. Tôi sửa giày và kiếm đủ tiền mua ổ bánh mì cho tối nay”. Vị vua giả dạng hỏi tiếp: “Chuyện gì sẽ xảy ra, nếu ngày mai ông không kiếm đủ tiền mua bánh mì?”. “Tôi có niềm tin vào mỗi ngày. Ngày từng ngày mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp” - người thợ đáp.

Sau khi ra về vị vua muốn thử niềm tin của người thợ giày. Vua ra lệnh cấm những người sửa giày dép hành nghề. Khi biết bộ luật mới vừa ban, người thợ giày nhủ thầm: “Ngày từng ngày mọi chuyện sẽ tốt đẹp”. Ngay lập tức ông thấy một vài phụ nữ đang gánh nước ra chợ bán, ông xin được gánh nước thuê cho họ. Và hôm đó ông có đủ tiền để mua bánh mì cho buổi tối.

Trời nhá nhem, vị vua dưới dạng người ăn mày lại tới thăm người nghèo, người thợ sửa giày vẫn giữ thái độ ung dung, hạnh phúc với ổ bánh mì của mình. Hôm sau vua ra lệnh không cho phép hành nghề gánh nước thuê. Và cứ như thế người nghèo phải thay đổi nhiều nghề khác nhau, nhưng nơi ông vẫn luôn có sự bình an và tin tưởng vào triết lý sống từng ngày của mình. Còn vị vua vẫn không sao hiểu nổi sự bình an và niềm tin của người nghèo kia. Mỗi lần bị cấm hành nghề, người nghèo vẫn thản nhiên tin rằng: “Ngày từng ngày, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp”.

Vì quá tò mò trước triết lý sống của người nghèo này, vua ra lệnh và dàn xếp để người nghèo làm lính trong cung điện. Thật đáng thương, người nghèo không được phát lương hằng ngày, mà hết tháng ông mới nhận được tiền thù lao. Mặc dù vậy ông đã bán lưỡi gươm và có đủ tiền để mua bánh mì cho một tháng và vẫn hạnh phúc.

Vị vua giả dạng tới thăm ông và hỏi: “Hôm nay ông làm nghề gì mà kiếm tiền mua bánh mì...?”. “Tôi được làm lính cho vua”, người nghèo đáp. Ông cũng đơn sơ kể rằng: “Làm lính nhưng nhận lương vào cuối tháng, nên tôi đã bán lưỡi gươm thật để có tiền mua bánh mì cho cả tháng. Sau khi có lương tôi sẽ chuộc lại lưỡi gươm thật, và như thế tôi sẽ có cuộc sống tốt hơn. Hiện nay tôi đang dùng lưỡi gươm bằng gỗ”. Nhà vua giả dạng hỏi tiếp: “Nhưng nếu ông phải sử dụng tới gươm vào ngày mai thì sao?”. Người thợ sửa giày vẫn thản nhiên: “Ngày từng ngày mọi chuyện sẽ tốt đẹp”.

Quả thật, hôm sau người ta bắt được một tên trộm và bị kết án xử chém. Vua yêu cầu người nghèo trong trang phục lính thực hiện việc này. Vì vị vua biết rằng với lưỡi kiếm gỗ, người đàn ông sẽ không thực hiện được nhiệm vụ. Và như vậy để xem niềm tin và triết lý sống từng ngày của ông giúp được hay không?.

Tên tử tội quỳ xuống chân anh lính và van xin được tha mạng vì còn vợ và con nhỏ. Người đàn ông nghèo trong trang phục lính nhìn đám đông xung quanh và hô lớn: “Lạy đấng tối cao, nếu người sắp bị hành quyết này là người có tội, thì xin cho con được phép thi hành lệnh của vua. Còn nếu anh ta vô tội xin hãy biến lưỡi gươm này thành gươm gỗ”. Ngay tức khắc, ông rút lưỡi gươm ra và quả thực lưỡi gươm sắt đã biến thành gươm gỗ, đám đông đồng thanh la lên: “Đây là phép lạ”. Vị vua ra lệnh tha chết cho tên trộm, đồng thời tiến đến người lính nghèo thú nhận rằng: “Trẫm chính là người ăn mày mỗi tối tại nhà của ngươi. Từ nay trở đi trẫm muốn ngươi là bạn và là quân sư cho trẫm. Ngươi hãy dạy cho ta cách sống lạc quan và bình an. Thế đó, cuộc sống chỉ thực sự tồn tại trong hiện tại, chứ không ở trong quá khứ hay trong tương lai.

Dù giàu có và quyền lực bao nhiêu đi nữa, không đi sát thực tế của dân nghèo, thì không cảm nhận được giá trị của cuộc đời. Nếu chúng ta không sống cho giây phút hiện tại thì cuộc đời của chúng ta vẫn như là những chuỗi ngày tìm kiếm, rượt bắt cái bóng. Thật hy hữu và hợp tình khi danh từ tiếng Anh chữ “present” mang nghĩa “quà tặng” và cũng có nghĩa “ hiện tại”. Như vậy, hiện tại là quà tặng của cuộc sống. Đó chính là niềm vui, hạnh phúc, sự bình an và tự chủ trong mọi giây phút của cuộc đời mỗi người.

X.Đ​