KỶ NIỆM 43 NĂM THÀNH LẬP HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT ĐỒNG NAI (22/12/1979 - 22/12/2022) - CHÀO MỪNG NHỮNG NGÀY LỄ LỚN NĂM 2022 - Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh!
CHÙM THƠ VĂN XUÔI NGUYỄN NHUẬN HỒNG PHƯƠNG



KHÚC TỰ LÒNG​

(Cho Em)


Hải Phòng chiều buông buồn giăng giăng mấy nhịp, biển dập dìu vỗ mãi khúc bờ xa, dòng Hạ Lý vắt ngang trời bịn rịn, bước lữ hành hoang đắng cô liêu.

Tiếng ai gọi hay thầm thì biển biếc, dâng…dâng…dâng bữa tiệc hoàng hôn, lận vào đêm huyền y màu áo liệm, ly tận cùng hay vừa bắt đầu thôi?

Ta từng đau nỗi đau trần thế, nỗi đau em, nỗi đau ta gọi nỗi đau đời. Ai trao khúc tự lòng vời vợi, rời rợi màn trăng khuya khuyết mây trời.

Lữ khách ơi đêm nay người lạ lắm, khúc tự trào nhàu nhĩ nếp suy tư, bao tà áo gấp kiếp đời ve vuốt, thả xuống dòng Tam Bạc lả lơi, hờ hững bước không trao, không nhận, trăng buông thề dưới lối ai qua.

Ta không điên không khùng không hoang hoải, hồn mang mang như thực như mơ, đây thuyền ái gặp bờ tình cho em thành huyền diệu, nâng cung mê dìu dặt cung trầm, ta lạc vào ta, ta lạc vào em như chưa từng lạc, có phải lần đầu ta lạc cõi vô ưu?

Hải Phòng đêm nay thả lên trời cô tịch, lữ khách lang thang chẳng bến hẹn hò, xa vời vợi một khung trời thương nhớ, ngủ chưa em hỡi tiểu tinh cầu? Xin cho ai những phút giây thanh thản, vầng trán triết trung cao khiết vô ngần, hàng mi khép khoé môi cười rạng rỡ, ta xin ta là một chút mơ em.

Hải Phòng ơi đêm buông buồn mấy nỗi, bao u hoài chan chứa lâng lâng… Ai nỡ nói ta say khi ta chưa tỉnh, ai bảo ta quên khi chưa nhớ bao giờ, không có em vì ta chưa gặp nên hình hài đâu dễ thấm đau. Em có thể chỉ là mây trắng, là giọt đêm thả cõi mơ hồ, biển cứ gọi những bờ xa tít tắp, ngầu ngã dòng trôi ngầu ngã vơi đầy.

Những ngôi sao rủ nhau về biển động, lễnh loãng nỗi buồn se thắt trong sương, để sáng mai lữ khách bừng tỉnh dậy, nhận vào lòng một chút tơ giăng. Dẫu xa xót và sao cay đắng, mênh mang lạc giữa kiếp người; như ánh sao băng một lần vụt loé, để rồi ắng lặng giữa thiên hà. Như chợt đến rồi đi người khách trọ, sáng mai xa không để lại dấu giày.


282209953_163880406127028_509656959470086419_nnhp2.jpg
Từ phải sang: NS Phạm Đắc Hiến - Chủ tịch Hội VHNT tỉnh Bình Dương, 
Nhà văn Nguyễn Nhuận Hồng Phương, Nhà văn Phan Đức Nam, NS Ngô Phước Chánh - Phó Chủ tịch Hội VHNT tỉnh Bình Dương.


GAI HOA HỒNG


Người nhận hoa hồng lại muốn yêu gai. Ừ, có lẽ ta quên điều đó, như kẻ hành hương quên về xóm cũ, ta đã quên ta như đã quên đời.

Ừ, lạ nhỉ, sao nỡ trao buồn sang kẻ khác, không nhớ rằng nên chỉ thế thôi. Dẫu có yêu xin lòng tự thức, hoa hồng không gai không phải hoa hồng. Như con thú trong giao hoan quằn quại, lẫn niềm vui có máu bạn tình, tiếng thét đớn đau trong giải thoát siêu hình, cái chết thấm đẫm mà tràn đầy sinh lực.

Ta cứ đi, ta cứ đi vào cơn mê say đắm, như chưa bao giờ được thế đâu em. Có nghe hay không điều vô lối ấy, có phán xét không nghĩa lý gì đâu. Bởi em có là ta đâu, có là ta đâu mà chắc, mà hiểu một trời mây xám tương tư.

Ta cũng cần đâu, cần đâu em hiểu, bởi lòng yêu ta chẳng chút gợn tình. Em cứ vậy, cứ vô tình đến vậy, một chút hương, một chút sắc dần phai. Ta lại lên đường, tới những miền xa tít, trong hành trang có một chút dại khờ. Ta sẽ uống ngọn gió lành hoang đắng, vị đời lên men cho đỡ khát giọt tình, em có thể chỉ là trong chút tưởng, ta nhâm nhi một kỉ niệm không đành.

Dẫu có vậy đừng lầm ta kẻ khác, thổn thức, van xin, cầu khẩn lời yêu, ta là ta, trái tim đau vậy, nhưng chưa hề ngửa mặt khóc than, ta kiêu hãnh vì ta yêu có thể, chết cho tình nhân cái chết của riêng mình.

Xin đừng khoe, xin đừng khoe những mối tình lay lắt, đừng vội em, kết luận một lối đời, ta không là giá lên khung cho tình yêu mặc cả, không là cân để trọng lượng cuộc tình.

Ta chỉ là ta, cánh hoa hồng giập nát, vẫn thầm ươm sắc đỏ ráng chiều, máu từ gai nhỏ xuống đời giọt giọt, dâng lên môi thanh khiết cao vời, nhuộm tình yêu bất tử cánh hoa rơi...


1637666499908.jpg
Tranh minh họa: Nguyễn Khôi



MIỀN KHÁT VỌNG


Nắng gom vang trải trên lối đi và bóng chiều đã buông. Đường phố chiều nay như mọi chiều, tấp nập, ồn ào, náo nhiệt. Nhưng với tôi, thiếu lặng một điều gì không rõ nghĩa. Xoè bàn tay sạn sần nắng, gió, nhặt hoa nắng trên đường về mà thấy lòng bâng khuâng trống trải như cậu bé học trò bước vào mùa phượng nở.

“Anh yêu Em”. Nếu trong tình yêu đôi lứa, còn mỹ từ nào đẹp đẽ thanh khiết hơn tôi xin được thay lời. Nhưng có lẽ không còn ngôn từ nào đẹp, tròn trịa hơn nữa, nên tôi đành phải bắt chước chúng sinh mà lặp lại.

“Anh yêu Em”. Bởi không làm chủ được cảm xúc, bị chao đảo h đôi mắt ấy- đôi mắt cho tôi sự rung động bất ngờ nhưng sâu thẳm miền khát vọng. Có sao đâu em, cái đẹp ngự trị và lên ngôi bá chủ, là bánh xe ái tình chở hạnh phúc lăn theo vòng đam đắm…

Xin đừng lấy thời gian làm mực thước đo đắn cho sự mẫn cảm của tâm hồn? Quy luật tình yêu, cảm biến phức hợp kì diệu, biến đôi mắt già nua sáng bừng, biến cằn cỗi, u mê trở nên thanh khiết, minh triết đến vô thường...

Mặc tất cả! Tôi đã yêu như chưa từng yêu thế. Dẫu đích kia không cùng, dẫu biển kia không bờ, dẫu dòng kia không bến, tôi yêu em bằng niềm tin và lòng mẫn cảm, với hành lý đơn sơ cùng sự say mê sáng tạo của Thượng đế thưởng ban; như kẻ hành hương về miền hảo vọng và tự nhủ: Ta có Em… Ta có Em… dù bất cứ nơi đâu, thiên đường hay địa ngục, nơi rừng núi âm u hay biển rộng không cùng… Lúc nào Ta cũng có Em.

Dẫu có phải đơn phương vô lối, và cho đó là điều chưa từng xuất hiện ở trong em. Thì với anh, âm vực ấy, hình bóng ấy, đôi mắt ấy, đã là nơi cho linh hồn anh ký thác…

Dẫu em có đứng xa, có ơ thờ nhưng xin em đừng bao giờ nhạo báng. Đừng cười cợt chế giễu anh như cô bé mặc áo ấm vô thức nhìn kẻ khất thực run rẩy trước cơn gió heo may vào mùa đông giá lạnh.

Và, nếu là thế tôi vẫn sẽ yêu em. Số phận vậy rồi em, buộc ràng ngoài ý muốn. Tôi nguyện làm giá thập dành cho đức tin vác lên vai cây thập tự đời mình lết tới tận cuối chiều không một lần ngơi nghỉ.

Tại tôi, tại tôi mọi nhẽ tha thứ nhé ơi Nữ thần Tình ái.

Mong Người dủ lòng thương, ban cho tôi nghị lực, cho tôi đi đến tận cuối trời với tình yêu cao thượng. Hãy cho tôi được ngắm nhìn em dẫu từ xa, hãy cho tôi nghe thanh âm ngọt ngào trìu mến thân thương qua không gian vô hạn.

Nếu trái tim em chối từ, xin bề ngoài cứ vờ là thật, để lòng tôi tưởng vậy. Thà sống với niềm hoài vọng nhỏ nhoi cùng manh chiếu đời tàn tạ còn hơn thức giấc trong ánh hào quang lạnh giá những nguồn vui…


Vính Phúc - 2007