KỶ NIỆM 40 NĂM THÀNH LẬP HỘI VHNT ĐỒNG NAI
EM LÀ MÙA HẠ TRONG TÔI

Truyện ngắn của Lý Thăng Long

(Nguồn: VNĐN số 33 – tháng 9 & 10 năm 2019)

 

 

 Em là mùa hạ trong tôi - Lâm Văn Cảng.jpg
Minh họa: Lâm Văn Cảng


Năm, mười… Mười lăm… Hai mươi…

 

1.

Nhỏ ngồi kế bên tôi nhưng dường như lúc nào cũng thích chơi trò chơi trốn tìm. Bây giờ vẫn vậy và tôi tin: có lẽ, mãi mãi… sẽ vẫn vậy.

Khi mà hoa bằng lăng đang vào mùa nở rộ cũng là lúc em và tôi chính thức xa nhau.

- Sao bạn vô duyên quá vậy?! - Một con báo! À, không. Một cô gái với mái tóc nhuộm vàng một cách tự nhiên. Chỉ sau này, khi được mím môi một vài lần vào mái tóc ấy… Phải mất cả năm trời, tôi mới biết đó là gen di truyền thẳm sâu trong huyết quản nơi em.

Không tiếng đáp trả.

Định lí thứ nhất. - “Người ta sẽ vui vẻ và tiếp tục làm bạn, nếu bạn cãi lại với người ta. Nhưng sẽ là một nỗi nhục cho đối phương nếu bạn im lặng”.

“Em đẹp nhất khi em cười

Anh yêu em, muốn nhiều hơn thế nữa

 Chỉ giây phút này

Xin em…”

“Xoẹt, xoẹt…” - Tôi mắt mở to, còn chưa kịp phản ứng gì. Chắc bạn có xem phim Tàu cảnh rải tiền hoa cho người chết. - Những mảnh giấy trắng phau lả tả bay. Nghẹn ngào trong cổ họng.

Có mấy lí do sau đây, mà tôi thấy cay đắng vô chừng: “Một là tôi tiếc hùi hụi những dòng thơ tôi cố công nặn ra còn chưa kịp nhớ, còn chưa kịp nhờ thằng Hóa - “Chim xanh” của tôi đem đi. Hai là, giả sử lúc ấy nhỏ cầm lên xem xong rồi hẵng xé, còn an ủi cho tôi ít nào. Ba…”

*

Nhỏ tên Ái Vy, có nước da trắng ngần. Nằm trong đôi mắt đen tuyền của nhỏ là cả một bầu trời mà tôi ước mơ chạm tới. Gương mặt nhỏ thanh tú toát lên vẻ thu hút lạ kì, sống mũi cao, cao lắm.

Nhỏ không có cha. Từ nhỏ chưa từng thấy ông ấy dẫu chỉ một lần.

Trong lớp, nhỏ thành lập một “băng đảng” riêng dành để áp đảo lũ con trai mỗi khi bọn chúng tôi chọc ghẹo. Dù chỉ mới chuyển vào lớp mới được hai tuần, nhưng nhỏ đã nhanh chóng thâu tóm “quyền lực” từ tay Kim Anh - lớp trưởng. Nửa tháng tiếp theo, danh hiệu cao quý đó cũng bị Ái Vy chiếm đoạt một cách lạnh lùng. Có thể nhỏ từ trường chuyên chuyển về, hoặc vì mái tóc đặc thù “Kim Mao Sư Vương” của nhỏ?

- Nhặt tất cả chúng lên! - Tôi gằn giọng, bộ dạng hung dữ, đồng thời đưa tay ra chắn ngang trước ngực nhỏ. Khi ấy, nhỏ như một con thú hoang đang hùng hục định lao vào chỗ ngồi. Tôi thấy nhỏ thoáng đỏ mặt. Thái độ của tôi làm nhỏ hết chuyển từ bất ngờ này sang bất ngờ khác.

Thật ra lúc đầu tôi chỉ tính chọc nhỏ chút thôi. Có mấy đứa con gái trong lớp bảo tôi có cảm tình với nhỏ, kiểu rơm bén lửa gần gì đấy. Điều đó thật hay! Nếu nhỏ khoái tôi sẽ “tới” luôn, còn không sẽ nghiêm túc và bảo: “Giỡn thôi, tưởng thật hả?” - Phải giữ lấy danh dự của mình chứ! Ai ngờ nhỏ “ngũ mã phanh thây” điều tôi yêu quý. Và tim tôi đã phải đạp phanh, mãi mãi câu nói ấy sẽ chẳng bao giờ có cơ hội xuất hiện.

Sự thật là nhỏ chưa từng để ý gì đến tôi, vả chăng tôi lại ít nói. “Những đứa ít nói bao nhiêu, khi lên tiếng lại càng có trọng lượng bấy nhiêu” (Định lí đảo)

Đám con trai như được rửa mặt. Chúng reo hò ầm ĩ kiểu Quang Trung đại phá quân Thanh: “Được lắm”. “Mày hãy cho lũ con gái thấy sức mạnh của đàn ông đi”. “Tao sẽ bao mày một viên kẹo đường nhà bé Mập”…

Mấy lần nhỏ cố gạt tay tôi ra là y như rằng: tay tôi lại búng lên như một cái bập bênh loại mạnh.

Tôi không biết cái sức mạnh chúng nó nói là gì nhưng vẫn cảm thấy sướng rung tai. - Tôi đã trở thành người hùng trong mắt anh em. Mai đây anh em sẽ hô hào, kính nể. Nhưng tôi không biết cảm giác này liệu có còn giữ được lâu? Tôi càng không biết làm vậy là đúng hay sai.

Giờ đây sống lưng tôi đang tháo mồ hôi lạnh toát, xả tràn qua làn áo sơ mi trắng mỏng tanh. Trường hợp xấu nhất có thể xảy ra: “Nhỏ có thể sẽ tát vào má hay đá vào vùng hiểm, kéo thắt đến nghẹt cổ bằng khăn quàng đỏ trước gió tung bay…”. Bất kể điều gì độc ác nhất mà lũ con gái có thể rỉ tai nhau.

- Mắc mớ gì mình phải nhặt cho bạn! Đó là giấy của bạn... Bạn đi mà nhặt. - Nhỏ nói quả quyết, cố tỏ vẻ khinh khi nhưng có phần hơi giật.

Tôi vẫn đứng như đá. Cái thế mà Chu Du chết trước Gia Cát Lượng… - “Ừ nhỉ, biết nói cái gì bây giờ? Chẳng lẽ tát nhỏ một phát?” - Tôi chỉ đang tự vấn mình một cách vô bổ. Ba phút sau… tôi vẫn là con hến ngậm mồm.

Như một sự thỏa hiệp ngầm, cứ thế nhỏ lầm lũi đi vào trong, ngồi thụp xuống. Cả lớp vẫn bặt thanh âm, không khí căng thẳng vô cùng tưởng như muốn bóp người ta đến vỡ tim.

“Thùng… thùng…”. - Tiếng trống vang lên phá tan đi cái ngột ngạt báo hiệu phải “thu quân”.

- Cô sắp vào rồi tụi mày! - Thằng Khoa bống là đứa cả lớp cắt cử do thám ngày hôm nay.

- Còn hai bước,… ba bước…

- Mày vẫn còn ở đó đếm hả? Về chỗ lẹ lên! - Con Xoan ngồi đầu bàn kéo tay thằng Khoa như bà thánh nói.

- Đâu? Mày phải thấy khoảng cách giữa “ta và địch” đang dần giãn ra chứ! - Thằng Khoa phản biện.

- Ừ hén! - Con Xoan giờ mới để ý ngoài cửa sổ, hai tà áo dài đang nói chuyện với nhau.

- Đứa nào giục thằng An đi. Để “bà” cô vào là có chuyện đó! - Có mấy đứa gào lên, nhưng chỉ đủ cho đứa bên cạnh nghe thấy.

Ái Vy bắt đầu chột dạ, nhấp nhỏm. Ban đầu nhỏ còn giả vờ cắm mặt vào quyển sách mắt lé dòm tôi.

Có một loạt các lý do đang rộn ràng nổ ra như pháo hoa trong đầu nhỏ: lớp sẽ bị trừ điểm thi đua, lao động phạt… - Dĩ nhiên, ban cán sự lớp sẽ bị khiển trách và liên lụy đầu tiên. Nhỏ Ái Vy lại vừa mới tiền nhiệm được ba hôm và trước thanh thiên bạch nhật nó đã hứa với cả lớp x,y, z… lên tận cung trăng.

- Bạn ngồi xuống đi! Cô sắp vào lớp rồi. - Nhỏ đánh bạo nhắc tôi, giọng có phần mỏng hơn nãy nửa phân. Dĩ nhiên, dù có muốn tôi cũng không thể đứng được lâu hơn.

- Chúng em kính chào cô và lớp ạ! - Tiếng đồng thanh lớp 9/3 vang lên nhanh chóng tan ra như mây trời.

Khi đó, giữa lối đi xuống cuối lớp, có một “thanh niên” đang cần mẫn dọn vệ sinh công ích cho nhà trường. - Điều đó khiến cô giáo Nguyễn cảm thấy rất hài lòng cho thế hệ học trò trẻ hôm nay…

Từ tiết đó trở đi, tôi và Ái Vy không hề mở miệng với nhau lấy một lời. Có chăng chỉ là những cái huých tay thô bạo mà tôi và nhỏ dành cho nhau khi ai đó cố tình len qua đường “biên giới” - kiểu nước Trung Hoa và Đại Việt thời xưa.

*

Nhà Ái Vy nằm trong con hẻm nhỏ thông với một đại lộ theo hướng “sau lưng bà bán bánh chuối chiên”. Trong một lần đạp xe từ lớp học thêm toán về, tôi tình cờ thấy nhỏ được một đứa con trai hơn tôi cỡ hai, ba tuổi có con xe Dream màu xám than- “Nhỏ có người yêu rồi sao?”

Tôi chưa từng để ý nhỏ đến lớp bằng phương tiện gì, nhưng kể từ ngày hôm đó… - Tôi bần thần. Vậy thật ra tôi với nhỏ có quan hệ như thế nào? Sao cuộc đời cứ mãi thích trêu ngươi người ta kia chứ?

Đó là một căn nhà kiểu Pháp, ai đó bảo nó đẹp nhưng sau này tôi chỉ thấy nó là một thứ đen ngòm. Nhà chỉ có hai mẹ con, càng thêm cô quạnh. Bà là một con người kín tiếng và kiệm lời. Mỗi lần bà thấy bóng tôi lảng vảng trước cổng nhà là lại nhìn với một cái vẻ rất đỗi xa xăm…

Trước nhà nhỏ có trồng một cây hoa bằng lăng, có từ bao giờ tôi không biết. Thân cây cao lớn và xù xì dễ sợ, tôi luôn nghe các anh chị lớp trên kể lại rằng: “Yêu ai thì đừng đứng nơi này, chỉ toàn những đắng, cay…”

- Ờ thì hòa! Con trai không thèm chấp. - Tôi lạnh lùng, nhưng trong bụng gõ phách lung tung khi nghe “một lời đề nghị”. Khi ấy nhỏ đã biết tôi có cảm tình với nhỏ nên động lòng trắc ẩn.

- An nói vậy nghĩa là sao?

- Không có gì. - Tôi nói gọn, cụt lủn.

- Vậy được rồi. Từ mai có thể bỏ cái khuôn mặt đăm lê ấy giùm đi nhé! - Ái Vy tươi cười nhưng có phần hơi gượng gạo.

- Cái gì?

- Chắc Vy biết rồi nhỉ?

- Biết gì?

- An có cơ hội không.

Ái Vy lại cười, lần này là một nụ cười khó hiểu. - Không thích bạn trai cùng tuổi cho lắm!

- Có hay không? - Tôi thẹn đỏ mặt, tôi chỉ đang cố tự bào chữa cho chính mình.

- Ba mươi phần trăm. Ai biết được?

- Hưm… Thử đi! - Nhỏ nháy mắt tinh nghịch.

 

2.

Rời xa con phố ồn ào. Tôi rẽ nhanh, đánh đầu chiếc xe Martin 107 xanh lá vào con hẻm vắng. Tôi đang thèm bát canh chua cá lóc trong lồng bàn của mẹ. Dưới ánh đèn tiết kiệm nhàn nhạt, tôi thoáng thấy màu tóc đuôi gà rất quen.

- Ái… Vy! - Tôi gọi với thanh âm cao sau đó nhanh chóng chuyển sang trầm và đục hẳn.

- Ai đó? - Một tên con trai đứng khuất sau hàng trà sữa Mèo Múp lên tiếng.

- Kệ nó đi anh. Chắc nó nhầm người rồi.

Một làn gió lạnh u ám kéo qua tóc mái tôi. Tất cả, giờ chỉ còn là ánh mắt lạnh lùng của “gã xe Dream xám than”, và cả nụ cười nhạt của “kẻ - không - đội - trời - chung” kia.

Định lí thứ hai. - “Không có gì cả, chỉ là những vị khách qua đường”.

Ngày hôm ấy, hai án ngữ “không quen” của nhỏ đã lấy đi tất cả cảm giác ngưỡng mộ về một người con gái trong tôi. Tôi thấy mình như cái nhà xí! Xin lỗi bạn nhưng đó là sự thật. Tôi nhắm mắt lại, không thèm nhìn gì cả, mặc cho mọi thứ cứ thế đi qua. Kể cả cái tai đang muốn rớt ra khi bị kéo lên từ cô Thanh…“Không tập trung trong giờ học này!” Đó là một vết thương khó xóa trong lòng tôi.

Tan học, tôi xách cặp ra về thẳng.

Giờ đã vào cuối tháng tư. Khi mà những cơn mưa rào kèm theo hơi nóng bắt đầu lan tỏa từ nền đất đá áp mặt lên nhau. Và mối thâm thù giữa tôi và nhỏ Ái Vy cũng dai như vậy. Cần phải có một giải pháp, giống như một ly trà chanh đá muối giữa cái hanh, héo của cổ họng vừa bị cái nắng gay gắt xỏ xiên.

Mấy lần nhỏ cố nói lời xin lỗi, tôi mặt lạnh không thèm đếm xỉa.

… Nhỏ có một tình yêu. Nhưng dường như tình yêu ấy đã bị đặt sai chỗ và sai cả người. Hai mươi giờ ba lăm phút - đó là con số trên cái đồng hồ điện tử kịp đánh điện cho mắt trái của tôi. Bên bờ sông, ánh trăng lấp loáng.

- Mày có biết tại sao tao lại yêu mày không hả, con khốn kia? - Hắn. Cái tên xe Dream hất hàm hỏi, tiến sát lại gần một cô gái dáng nhỏ bé, tóc đuôi gà.

- Anh… anh nói gì vậy? Anh Tuấn. Chẳng phải anh bảo hôm nay là ngày kỉ niệm quen nhau của hai chúng ta hay sao. Em không hiểu? - Ái Vy nói với giọng run rẩy. Cô thở gấp, từ từ lùi bước ra sau.

- Mày không cần phải hiểu. Lũ con gái chúng mày là một giuộc với nhau cả.

Ái Vy bàng hoàng, chết lặng như bông hoa tàn trước gió.

- Mày phải đền tội. Trả tất cả cho tao! - Hắn nói rồi tát Ái Vy ngã lăn xuống nền cỏ. Hắn toan xé hết nửa tấm áo trắng mỏng trước ngực Vy.

- Ối! - Gã “xe Dream” la lên đau đớn. Một cú đá con nhà nghề tống vào mạng sườn đang hừng hực lửa của con thú hoang. Hắn ngã văng xa ra mấy mét.

- Đừng sợ! An đây, Vy mặc vào. - Tôi lấy áo khoác mình cẩn thận đắp lên cho Vy. Cô ấy không dám nhìn tôi, thoáng vẻ ngại ngùng và xấu hổ. Chợt Ái Vy mở to đôi mắt tròn, đen láy.

- Hiểu An…!

Tóc tôi bị túm, kéo ngược ra sau. Cả cơ thể bỗng bị nhấc bổng lên. - Tôi tưởng như mình đang giống Hầu Tử đằng vân, nhưng Đại thánh lên trời, còn tôi cắm mặt vào bụi cỏ.

 Hắn to và khỏe như một con trâu đất. Bấy giờ tôi mới lờ mờ nhận ra đối thủ. Mắt hoa lên, tôi nhìn ánh trăng khuyết vàng vọt qua giọt sương in trên nền cỏ non ướt át.

Hắn đang tiến lại gần Ái Vy. Cô ấy giờ hồn vía còn đâu. Hắn lại cười, cái điệu cười man rợ đến gai người. - Một con quái vật. Tôi nhắm mắt và nguyện cầu ánh trăng kia ban cho tôi sức mạnh. Hắn chỉ còn cách cô ấy nửa bước chân trần.

“Bốp”. “Mẹ mày”. “Mày là con đỉa đói”. - Hắn đang đá và đấm rất mạnh về phía trước, gần như là loạn xạ không thương tiếc vào đỉnh đầu và thái dương tôi. Hắn dày lên sống lưng tôi một cách sung sướng…

- Tại sao mày phải làm thế? Tại sao mày phải bảo vệ cho con bé đê tiện này? Nó là gì của mày? - Tên Tuấn hỏi. Tôi ngất đi, tỉnh lại mấy lần trên cơ thể Ái Vy nằm bất động. Tay bóp chặt toàn nắm đất tạp nham.

*

Tôi tỉnh lại giữa không gian đen kịt. Cái cảm giác lạnh sống lưng đã không còn nữa, thay vào đó là toàn thân ê ẩm. Ống quần Kaki của tôi đầy đá và cát. Cùng lúc tôi có cảm thấy một làn hương nhẹ nhàng nơi tóc một người con gái tuổi mới lớn… Tôi lại lịm dần đi.

Một sáng chủ nhật. Thằng “chim xanh” đang băng bó khắp người tôi như thương binh loại A.

- Á… á… á… “Mày ngồi im. Thuốc gia truyền nhà tao.” - Tiếng của hai thiếu niên chí chóe với nhau làm lũ chim sẻ đang gà gật bay đi mất hút.

- Mày làm sao mà ra thế này? Chắc mày lại đi đánh nhau chứ gì? Mày! Tao nói mà không nghe. - Thấy tôi bắt đầu hết rên la, thằng Hóa tự hỏi tự đáp một mình. Tôi chẳng buồn trả lời, nhăn răng qua loa.

- Bố mẹ mày sáng nay mới gọi điện cho tao đấy! - Thằng Hóa nói giọng đầy khiêu khích đã kích thích cái miệng của tôi.

- Sao? Thế mày đã nói gì? - Tôi thảng thốt la lên.

- Mày đừng lo. Tao bảo mày hôm qua đã trốn học, ý lộn, mày học mệt nên vẫn còn ngủ nướng. - “Chim xanh” cười nham nhở. Mặt tôi xanh ngắt như tàu lá xong lại tím bầm như cà. Quả thật nếu tôi mà còn khỏe nó sẽ ăn mấy cái tát tai vào mỏ ngay tức khắc. Gia đình tôi vốn nề nếp, dẫu là một trong hai lí do kể trên… Tôi không biết nó lộn thật hay lộn giả, tôi đều phải luyện cái mông mình thành mông thép. Mà thôi, vẫn may. Nó mà kể hôm qua thằng An đã ngủ với ai, chắc là rất là “vui”.

Dĩ nhiên, thằng Hóa sẽ không hề biết gì về chuyện đó. Nó kể sượng ngấm với tôi như sau: “Khoảng bốn giờ năm phút sáng, có tiếng gõ cửa khe khẽ nhưng liên hồi trước cửa nhà. Bố mẹ nó đi công tác cả. Thoạt đầu, nó sợ không dám thò đầu ra. Kiểu nó nhớ lại chuyện “Chó sói và cừu non” của La Fontaine. Đến khi tiếng gõ cửa im bặt gần như là bất lực. Nó mới tung chăn, nhỏm dậy bật đèn trước ban công… Qua khe cửa hẹp có một tờ giấy. Bản năng phân tích của “chim xanh” thừa cơ bộc phát. Xong nó thấy cái bóng đen của ai đó thấp thoáng xa xa rồi mất hút…”

“Chim xanh” khiêng tôi về nhà bằng cái xe rùa mà bố nó dùng để bón phân heo cho cây. Cái mùi kinh khủng ấy như lẫn cả một liều amoniac kích thích mạnh lên thần kinh đại não của bất kì ai. Tôi đã kịp tỉnh lại trước khi nó hất tôi ra sân nhà toàn cứt gà sát.

- Mà mày không còn cái thứ nào tốt đẹp hơn để đưa tao về sao? Kinh quá! Mày phải đền cho tao bộ áo kẻ carô của mày. - Tôi cố tình chọc thằng Hóa, ai dè nó tức thật:

- Dẹp mày đi. Tao kệ xác mày đấy! - Nói rồi nó quăng cho tôi gói mỳ và bỏ đi. Cửa phòng đóng sập lại. Từ nhỏ đến giờ lần nào cũng vậy, mỗi khi tôi trốn học và bỏ đi đánh lộn… (Cảm ơn Hóa, cậu mãi là người anh em tốt. Mặc dù chưa lần nào “chim xanh” gửi thành công cho tôi lấy một bức thư).

“Ái!” - Vết sưng ở đuôi mắt làm tôi nhói và khó chịu. Tôi nhớ mang máng cái tên Tuấn lầm lũi biến vào trong bóng tối khi tôi nói điều đó…

 

3.

Về em - đối với tôi vẫn là một dấu chấm hỏi. “Tại sao em lại bỏ tôi mà đi?” - “Tôi vẫn là cái nhà xí sao? Tên Tuấn kia thật ra là ai?”… Có quá nhiều thứ phức tạp không thể hiểu hết được.

Đã hơn nửa tháng trôi qua, tôi không nhìn thấy Ái Vy. Tất cả những đứa bạn thân của em - ai cũng lắc đầu. Cô giáo chủ nhiệm cũng không thể bắt liên lạc với gia đình. Tôi có ghé nhà em nhưng lại thập thò như một tên ăn trộm dưới tán bằng lăng đang ngày một trĩu hoa tím phớt. Cửa nhà em đóng chặt, im phăng phắc bất kể ngày, đêm. Thất vọng, chán nản tôi lang thang với những chuỗi ngày như một kẻ tự kỉ.

Định lí thứ ba. - “Thanh xuân trên trang giấy trắng, ngày nào đó vô tình mở ra xem”.

- Mày biết gì chưa? Ái Vy… - Thằng Hóa liếm môi nói giọng đầy tiếc nuối.

- Sao...? Mày nói gì? - Tôi chồm tới, lắc mạnh vai thằng Hóa. Tai tôi điếc tạm thời khi nghe thấy tên cô ấy.

- Mẹ nó dắt nó đến chia tay lớp. Ái Vy cũng hỏi mày luôn nhưng… mày đến muộn rồi.

- Hóa! - Tôi hét vào tai nó, đồng thời tay chỉ ra phía trước cổng trường. “Phải chiếc xe màu ghi đó hay không?” - Thằng Hóa giật mình. Không đợi nó trả lời, tôi ném cặp xuống đất, cho phép mình quên đi tất cả ánh mắt đang đổ dồn. Cô Thoan chủ nhiệm vẫn đứng đó: đồng tử căng cứng, thái dương phập phồng.

Tôi lao ra ngoài hành lang. Hơn hai mươi bậc cầu thang phóng qua bằng hai, ba bước nhảy. Bình thường có lẽ đã sái chân. Người đàn ông lạ hoắc đeo kính đen “nhét” em và mẹ em vào xe. - Một lực đẩy vô hình cứ thế tiếp thêm sức mạnh tống tôi đi.

Chiếc xe Lexus RX 300 lăn bánh. - “Các người tính mang Ái Vy, Ngô Ái Vy đi đâu?”… Muộn rồi. Bụi đường tung mịt mù, trắng xóa.

Trong khoảnh khắc, mái tóc vàng đó, chắc em chẳng thể thấy tôi. Nắng vẫn đổ dài xuyên qua lớp màn kí ức cứ thế nhạt phai. Tôi mặc cho ông bác bảo vệ cứ thế nắm cổ áo và lôi đi xềnh xệch, đầu rũ xuống như một cái giẻ bị vắt nước đã lâu ngày.

*

Em là mùa hạ trong tôi”. - Sẽ chẳng có một định lí nào đúng đắn nếu chúng ta mãi mãi không thể chạm đến trái tim nhau.

Đã hơn mười năm trôi qua kể từ ngày ấy. Tôi may mắn đã trở thành một họa sĩ trẻ lừng danh. Các tác phẩm đoạt giải của tôi chủ yếu đều nghiêng về người con gái với một loài hoa màu tím. Hạnh phúc hơn, những bức tranh đã trở thành một phần trong quỹ Từ thiện Bảo vệ Trẻ em Việt Nam. Trong một bài phỏng vấn của Đài Truyền hình Toàn quốc, trước ống kính tôi đã mở lòng mình ra rằng: “Có nhiều màu vàng trong nghệ thuật, nhưng duy chỉ có chất màu tự nhiên không thể lẫn lộn với bất kì màu vàng nào khác được: đó là màu của cái nắng mùa hạ và…”

Cô giáo đưa tôi về chỗ ngồi.

 “Lê Hiểu An. Cảm ơn anh, vì đã nói yêu em. Ngô Ái Vy”. - Khe bàn là nơi có trò chơi mang đến tuổi thơ bất diệt.

Tôi lại đưa mắt ra ngoài khung cửa. Từ bao giờ mà bằng lăng ở góc trường đã tím ngát cả một khoảng trời. Trong giây phút ấy lại là cái mùi hương quen thuộc. Thâm tâm chợt nhận ra: ai cũng muốn được làm một người tự do.

*

- An! Mày còn nhớ Ái Vy không? - Trong men say túy lúy, thằng Hóa buột miệng hỏi vu vơ. Lúc này nó đã làm quản lý cho The Garlik Restaurant - Đề Thám - nơi mà chính tôi và nó đang ngồi đây.

- Vy nào nhỉ? - Ly rượu vang sóng sánh trên tay tôi nửa vơi nửa đầy.

- Mày say rồi! Đúng là não cá vàng.Vậy mà lúc ấy làm như ghê lắm… Thôi, rót… rót đi!

Tôi mỉm cười, thằng Hóa lắc đầu khó hiểu.

 

L.T.L