CHÀO MỪNG 47 NĂM HÒA BÌNH, THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC (30/4/1975 - 30/4/2022) - Đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh!
CHÙM THƠ CHÀO MỪNG ĐẠI HỘI LIÊN HIỆP PHỤ NỮ TỈNH ĐỒNG NAI LẦN X (2021-2026)



Lê Sỹ Tùng

CHO NỬA YÊU THƯƠNG


Ngày tám tháng ba cũng như ngày ba tháng tám

Anh không có hoa cũng chẳng có quà

Chỉ ánh mắt nói lên điều muốn nói

Trái tim em đã bao lần le lói

Thao thức vượt lên những chật hẹp đời thường

Sau tất cả tình thương là nỗi nhớ

Để hồi sinh nhiễu từng giọt xuống đời

Em đừng giận anh buồn trơ như đá

Mãi nhớ ngày xưa tan chảy môi mềm

Xin hãy cùng nhau cất bước bên thềm

Dù ngã rẽ rêu phủ đầy trước mặt

Ta đi mãi vẫn chưa qua cơn khát

Thấm giọt mồ hôi mặn chát vị đời

Trái đất này nhỏ hơn cả ước mơ

Căn nhà hẹp rụng tiếng cười tan vỡ

Anh còn nợ Em một đời thơ dang dở

Cánh đồng văn chương ngập úng phận người

Tay nắm chặt tay vai ngã môi cười

Bỡ ngỡ nhìn nhau một đời phiêu bạt

Giọt mặn chát chảy vào trong lồng ngực

Để hòa tan trong mãnh lực hồi sinh


1637666502586.jpg
Tranh minh họa: Nguyễn Khôi
 


Trần Thị Bảo Thư

CÒN MỘT LỐI VỀ


Nếu khổ quá thì cứ về với mẹ

Góc sân xưa con chó nhỏ nằm buồn

Nếu khổ quá thì thôi đừng cố

Rồi mai này chẳng còn mẹ mà nương


Gió ngoài kia thổi buốt dặm trường

Nếu khổ quá thì thôi về với mẹ

Gió cuồng ngạo nhưng nhiều khi lặng lẽ

Cuối con đường vẫn có mẹ bao dung.


Đã nhiều phen giông tố cuốn mái nhà

Mẹ chèo lái trên mảnh thuyền rạn vỡ

Các con đông, miệng đời như vực lở

Thân rạ rơm mẹ bươn chải gần xa


Nếu khổ quá thôi cứ về với mẹ

Rồi mai sau mẹ cũng phải theo bà

Đời đắng đót chỉ mẹ là mật ngọt

Góc sân buồn nguyệt quế vẫn thơm hoa


Nếu khổ quá, ừ thôi về với mẹ

Cỏ cuối mùa mẹ thổi bếp nấu cơm

Cũng như buổi con mải chơi về muộn

Mẹ đánh đòn mà trong dạ xót thương


Đến bây giờ nước mắt trộn gió sương

Miếng cơm nhạt nhà người sao nuốt nổi

Nếu khổ quá con chẳng cần phải vội

Cỏ khô thơm mẹ thổi bếp hong chiều


Rồi mai này trời trăm ngả phiêu diêu

Mẹ rồi cũng theo bà sang cõi nhớ

Bờ râm bụt vào nhà mình lối nhỏ

Chiều nay đơm lửa ấm đợi con về...



 

Nguyễn Thị Phấn

CON VỀ THĂM MẸ


Tiếng cổng mở vang lên rồi rơi tõm.... 

Xuống bờ ao như tiếng lá bay vèo 

Có phải Mẹ vừa sang nhà hàng xóm 

Để con về chân bước nhỏ buồn theo


Gió mở cửa tràn vào bao giọt nắng 

Rọi vào đâu tìm thấy chỗ Mẹ ngồi 

Chiếc áo cũ còn nghe mùi mằn mặn 

Tấm lưng gầy thơm ngát giọt mồ hôi


Xốn xang lòng ngày con về thăm Mẹ 

Để ngoài vườn hoa bưởi thức chờ trăng 

Cầu ao nhỏ lặng im buồn rười rượi 

Mẹ đi rồi cây cỏ cũng buồn giăng


Con mải miết chạy theo lo toan được mất

 Mà vội quên còn có Mẹ trên đời 

Câu ca xưa Mẹ ru bằng nước mắt 

Để bây giờ... con khóc một mình thôi


vieng-nghia-trang-phu nu Đồng Nai.jpg
Các đại biểu dự Đại hội Hội LH Phụ nữ Đồng Nai dâng hương, dâng hoa và báo công tại trang liệt sỹ tỉnh. Ảnh: C.H (nguồn ảnh: Báo Phụ nữ Việt Nam)


Nguyễn Minh Đức

MẸ VÀ SEN


Có nơi nào thơm như mẹ và sen 

Cánh cò trắng như lòng tinh khiết nhất 

Cõi nhân gian được mấy điều chân thật 

Như hương đồng tay nhẹ rẽ lối sen 


Ta trở về giữa đồng đất quê quen 

Thơm tay áo luống cày mồ hôi mẹ 

Ngàn vạn bước đi biết bao giờ có thể 

Ngấm nỗi bùn từng tõe ngón xưa sen


Ngược đồng chiều xóa hết nỗi đua chen 

Ngan ngát lựng dậy thơm như trời đất 

Muốn hít bà muốn căng thêm lồng ngực

 Đứa trẻ năm nao bỗng chợt ùa về


Rưng rưng mắt lưng mẹ tựa dáng đê 

Một đời oằn chắn giông che lũ bão 

Một đời sen thảo thơm gương hạt gạo 

Chắt chiu nào thơm bằng mẹ và sen.



Minh Hạ 

TIẾNG CHỔI ĐÊM


Chị làm nghề quét rác 

Gắn với tiếng chổi đêm 

Khu con đường công nghiệp 

Mình như người không tên 

Có thể mưa bất ngờ 

Có khi đường mất điện 

Tiếng chổi không đợi chờ 

Hương ban mai đi tới

Ngày khép vào trong tháng 

Tháng khép vào trong năm 

Tiếng chổi vẫn bền thắm 

Tiếng chổi đêm âm thầm 

Màu áo xanh vào ca 

Đoàn người khác bước ra 

Tuần hoàn như nước chảy

 Khắp ngả đường gần xa... 

Những con đường sạch sẽ 

Đâu cần khen một lời.


1637666501997.jpg
Tranh minh họa: Nguyễn Khôi


Nguyễn Hoài Nhơn

MÌNH ƠI

(Kính tặng vợ)


Mình ơi, tôi gọi – mình ơi ! 

Quanh năm nhớ tiếng cơm sôi, là cười 

Một lời tôi, nửa lời tôi


Từ trong vạn cổ, thiên lôi vọng về


Mình ơi, tôi gọi – mình nghe 

Buồn sông, nhớ núi tái tê mạch sầu 

Mình ơi, tôi gọi đâu đâu 

Tóc không kịp bạc xóa đầu...đã rơi !


Mình ơi, tôi gọi – mình ơi 

Cuối thiên thu vọng nghĩa đời, mình nghe.