Những năm cuối thập niên 80 của thế kỷ trước, tôi đang học ở Thành phố Hồ Chí Minh. Nhà tôi ở Nhơn Trạch, cách Sài Gòn hơn ba chục cây số, không dư giả gì. Tôi đi học bằng xe đạp, sáng thứ Hai đi, chiều thứ Bảy về. Những ngày trong tuần tôi ở lại ký túc xá. Thỉnh thoảng, ba tôi lại cho đứa con gái “giống ba như đúc" ít tiền uống nước dọc đường cho đỡ mệt. Tôi biết để có số tiền ít ỏi đó, ba đã dành thời gian rảnh rỗi hiếm hoi trong ngày để vá xe đạp. Lúc ấy, em trai tôi mới ra nghề sửa xe máy. Quán ở ngay nhà mặt tiền, khách hàng khá đông nên ba tôi nhận phần vá xe đạp. Ba chỉ muốn giúp người gặp sự cố dọc đường với những chiếc xe đạp thồ hàng nặng nề, nhưng họ cũng thơm thảo gửi lại chút tiền để ông uống nước. Tiền bán tôm cá ba chài lưới được, mẹ tôi giữ hết để lo liệu, chi tiêu cho cả gia đình.