Nghệ thuật Rô-băm (múa Chằn) xuất hiện trong đời sống xã hội người
Khmer từ xa xưa. Qua thời gian, loại hình nghệ thuật này đã được định hình và
phát triển, có sự gắn kết với đời sống tinh thần của cộng đồng cư dân, là loại
hình nghệ thuật múa dân gian sáng tạo, thường được biểu diễn vào dịp các lễ tết
của cộng đồng như: Chôl Chnăm Thmây (lễ vào năm mới), Senl Dolta (xá tội vong
nhân), Ok Om Bok (lễ Cúng trăng); Lễ hội tôn giáo (Lễ dâng y cà sa, Lễ Kiết giới,
lễ Phật đản, Lễ Nhập hạ, Lễ Xuất hạ). Hiện nay, Rô-băm chỉ còn được biểu diễn ở một số nơi với những
cách giữ gìn khác nhau của từng cộng đồng, nhưng giá trị của nó thể hiện ở vai
trò quan trọng trong đời sống tinh thần của người dân tộc Khmer từ quá khứ đến
hiện tại. Bản thân loại hình nghệ thuật này giúp xác định được lịch sử tồn tại
của cư dân trong vùng, ở đâu có Rô-băm, ở đó có văn hóa Khmer tồn tại lâu đời. Trong đó, cộng đồng người Khmer sinh
sống ở Thành phố Long Khánh, tỉnh Đồng Nai là một cộng đồng đến nay còn gìn giữ
khá nguyên vẹn loại hình nghệ thuật này.
Đồng bào Khmer ở Long Khánh, Xuân Lộc, Cẩm Mỹ, Long Thành… thường
được thưởng thức trình diễn nghệ thuật múa Rô-băm trong các dịp lễ tết, lễ hội
tôn giáo diễn ra tại Chùa Kiribuppharam (Hoa Sơn tự) thuộc phường Phú Bình,
Thành phố Long Khánh, tỉnh Đồng Nai. Nghệ thuật Rô-băm còn được người địa
phương gọi là múa Chằn, một loại hình kịch múa mặt nạ mà các tuồng tích được
khai thác từ đề tài Phật giáo, trong đó ảnh hưởng sâu đậm nhất là bộ sử thi
Ramayana của Ấn Độ, nội dung chính là tích truyện Riêm-kê và các tích liên
quan. Tuồng tích Rô-băm dựa vào những tình tiết cơ bản của tuồng cổ điển từ
Riêm-kê với các nhân vật điển hình như nàng Sita, chằn Krông Reap, thần khỉ
Hanuman, ông lão, bà lão, đặc biệt là vai hề dẫn truyện, mua vui cho khán giả
và dân làng. Gọi là múa Chằn vì trong loại hình nghệ thuật này nhân vật Chằn
(Yak) có một vị trí nổi bật, được xem là linh hồn trong vở diễn, hình tượng Chằn
thể hiện dưới dạng một người cao lớn, mặc giáp trụ, tay cầm đao, có sức mạnh
phi thường, đặc biệt gương mặt hung dữ, mắt trợn to, miệng rộng, răng nanh nhọn
lởm chởm… Tuy nhiên, hình tượng Chằn (Yak) trong các tác phẩm luôn là những bài
học đạo đức, mang tính nhân văn, giáo dục nhân cách con người, đưa con người đến
một cuộc sống hướng thiện, tích đức.
%20TRONG%20MUA%20RO-BAM%20NGUOI%20KHMER.jpg)
Hình tượng Chằn (Yak) của người Khmer (nguồn: internet)
Sức thu hút của loại hình nghệ thuật múa Chằn là nét đẹp của đường
cong của người trình diễn như các ngón tay, ngón chân cong, cổ tay cong, đôi
khi còn uốn cong cả khuỷu tay. Quan niệm về cái đẹp của đường cong trong dân
gian Khmer có câu “M-ream đôch banh-la krôch” nghĩa là ngón tay như gai bưởi -
đó là tiêu chí cơ bản đánh giá nét đẹp của múa Khmer; về đường cong của cơ thể
có cụm từ “Khuôt Ngô” (mông cong), với tư thế mông cong, ngực ưỡn theo quan niệm
dân gian. Đây là nét đẹp của người con gái Khmer, thể hiện tín ngưỡng phồn thực,
sự sinh sôi nảy nở của cơ thể nữ giới. Do đó, tiêu chí của vẻ đẹp trong nghệ
thuật múa Khmer dựa vào đặc điểm “Ngô” (cong). Trong trình diễn múa người ta chú
ý đến nhịp độ chậm vì tiết tấu chậm đòi hỏi sự hoàn thiện của tư thế khi thực
hiện, chính cái chậm cố ý trong múa cổ điển Khmer tạo nên nét siêu thực của nghệ
thuật này, khiến người xem có cảm giác trong khoảnh khắc mình được nhập vào thế
giới các vị thần, như được thôi miên (1). Đạo cụ trong các vở diễn
thường có gậy của vai chằn, roi của vai hề, cung tên của hoàng tử, nhẫn của
công chúa; nhạc cụ có 5 loại: trống đùi (Sko Thum), trống tay (Sko Sampo), kèn
Sro Lay, cồng (Kuông Skôr), cồng không núm (Khmuôh).
Điểm nổi bật trong nghệ thuật Rô-băm chính là tính nhân văn cao cả,
đề cao cái chân thật, lương thiện, kiên cường, trung can, bộc trực, bất khuất
trước cái ác; ca ngợi con người với tấm lòng chung thủy sắt son (của nhân vật
chính diện) đồng thời lên án, phê phán những cái xấu xa, ác độc, đê hèn, tham
lam, xảo quyệt, ti tiện (của nhân vật phản diện). Nghệ thuật Rô-băm thiên về việc
hướng thiện, nghĩa là ca ngợi chính nghĩa, ủng hộ những hành động, việc làm hợp
với đạo lý con người, kết cục của các vở diễn thường có hậu, cái thiện thắng
ác, đức thắng tà. Từ những hành động, động tác múa trong từng bối cảnh của
Rô-băm giúp con người nhận ra được giá trị của lòng chính nghĩa, sự trung
thành, giá trị của tình yêu và lòng thủy chung, nhận ra được tính thiện và ác
trong mỗi con người. Đó là những quan niệm sống của dân gian, đồng thời cũng gửi
gắm những giá trị đạo đức mà thế hệ trước mong muốn thế hệ sau gìn giữ và kế thừa.
Nghệ thuật múa Chằn của người Khmer diễn ra tại chùa Kiribuppharam
(Hoa Sơn tự) thuộcThành phố Long Khánh trong những năm qua đã đáp ứng các nhu cầu
về mặt tâm linh, tôn giáo tín ngưỡng của cộng đồng, thu hút được đông đảo đồng
bào tham gia lễ hội. Qua đó góp phần bảo tồn và phát huy văn hóa truyền thống
người Khmer trong quá trình sống cộng cư với các dân tộc khác ở khu vực thời kỳ
hội nhập.
TRƯƠNG THỊ NGUYÊN HIỀN
(Nguồn: VNĐN số 58 – tháng 12 năm 2022)