Tôi đã ở nơi này từ lâu, trước khi thành phố này kịp gọi tên mình. Tôi lặng lẽ chảy qua những ngày mưa nắng đan xen, qua những buổi sương mù mỏng tựa hơi thở của đất trời, qua cả những mùa thời gian còn vô danh. Khi ấy con người còn chưa phân định được những xuân, hạ, thu, đông. Cho đến khi hoa lá âm thầm đâm chồi, con người mới nhận ra: trưởng thành đến rất khẽ, như một mùa vừa đi qua. Tôi là dòng sông. Và Biên Hòa, từ thuở chưa thành hình đến khi trở nên rực rỡ như hôm nay, đã cùng tôi đi qua biết bao mùa xuân như thế.