Có phải Ngâu đã về không, khi sớm nay, những tia nắng đầu tiên không còn gay mà chỉ e ấp nép mình sau khe cửa, để rồi nhẹ nhàng len vào đánh thức thức căn phòng? Tôi mở cánh cửa, để cả một trời thương nhớ mùa vào. Một làn gió mang theo cái se se lạnh ngọt ngào và thứ hương của đất trời sau mưa nhẹ nhàng mơn da thịt, tận tận cùng sâu sâu của tâm hồn.
Ở vùng đất bảo vệ cao nguyên, những ngày này chi tiết đỏng đảnh như thiếu nữ mới lớn. Nắng vừa phải đáp ứng hong khô khoảng sân gạch đã thấy mưa thủ thỉ Cuồng chơi. Mưa ồn ào, đổ vã. Không sấm sét mây rồng, mưa cứ thế thả thả nên những sợi tơ lụa thả xuống trần gian. Cả không gian chùng lại, tăng lên một bức thư ảo thuật. Những hạt mưa li ti như bụi pha lê nhẹ đậu trên lá, đọng lại thành từng viên ngọc trong veo. Trên lá sen màu ngọc ngọc, bạch tuyết long lanh một màu xanh trong đến nao lòng, như chứa cả linh hồn của cỏ cây. Kìa, mái tóc tơ mềm của cô bé hàng xóm vương đầy những hạt li ti, lấp lánh như bụi kim cương trong nắng sớm, nụ cười nụ cười em thêm trong trẻo, hồn nhiên.
“Mưa Ngâu” Đồng Xoài đến và đi như một giấc ngủ sâu. Có khi giữa chiều, trời khao khát một cơn mưa nhẹ bẫng, những hạt nước mảnh như được hoàn thêm đôi cánh tiên, bay lãng mạn hấp du theo gió. Chúng tôi đủ sức để rơi xuống đất, cứ thế bay thoa, vương vào tóc, đậu trên mi mắt, làm mát rượi cả tâm hồn. Lướt tay vuốt nhẹ mái tóc, cảm nhận cái mát lành của Ngâu, thấy lòng mình cũng như được gột rửa, nhẹ tênh.
Cơn mưa ấy như một chuyến tàu đưa ta ngược dòng ký ức, trở về với những ngày xưa ở xứ Huế. Cây sồi vươn vai, trở thành mình cho nhẹ lá vàng bông. Đàn bướm cũng phải chịu ẩn mình nữa, từ dưới vòm lá bàng, chúng tung cánh bay ra, dông cụt vũ điệu của nắng, của gió và của tình yêu. Nắng và mưa của tiết Ngâu cứ thế trò chơi đuổi bắt, êm dịu nhau trên những luồng rau xanh. Đám mùng tơi, rau dền trên sân thượng cứ thế vươn lên xanh mướt, một màu xanh non tơ hiền hoà giữa những khối bê tông phố thị. Một góc vườn nhỏ thôi mà đủ sức làm mát cả lòng người.
Tôi bắc chiếc ghế con ra cửa, bên tách cà phê còn nóng bỏng. Hương cà phê nồng nàn nồng nàn vào cái lạnh của trời sau mưa thật thi vị. Giọt cà phê cứ rơi rơi, chậm rãi như nhịp đập của thời gian. Lật giở từng trang sách, để dòng cảm xúc quện vào màu xanh của cỏ cây, của đất trời, tâm hồn cũng theo đó mà tăng thang, lắng đọng.
“Mưa Ngâu” của đất Đồng Xoài là thế đó. Không chỉ là một khoảnh khắc khắc giao mùa của trời đất, mà còn là một điều yên tĩnh cần thiết cho tâm hồn. Để ta được ngắm qua sợi mưa bay, từng hạt nắng nhảy múa, ngắm màu xanh cây leo lên sau tắm suối. Để ta biết quý những gì bình dị nhất, và nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được sống trọn vẹn trong một sớm Ngâu lãng đãng, yên tâm đến lạ.
NTND
Nguồn: Văn nghệ Đồng Nai số 89 (Tháng 7 năm 2025)