Thứ 6 - 26/02/2016
Màu đỏ Màu xanh nước biển Màu vàng Màu xanh lá cây
Chào mừng Đại hội Hội Văn học Nghệ thuật Đồng Nai lần thứ VII (nhiệm kỳ 2025 - 20230
“Rực rỡ sắc mai vàng, mừng Đảng, mừng Xuân, mừng Đất nước vươn cao tầm đổi mới; Thắm tươi màu cờ đỏ, chúc Đoàn, chúc Hội, chúc Đồng Nai nỗ lực để thành công" (Dương Thanh)
QUA BẢY MÙA HOA MAI

 

Qua 7 mua hoa mai - Đặng Tiến.jpg

Minh họa: Đặng Tiến

Ngân ngồi lặng lẽ bên chiếc giường của bà cụ, đôi tay vô thức đan vào nhau, ánh mắt đờ đẫn nhìn qua cửa sổ. Ngoài kia, bầu trời xám xịt, từng đợt gió làm lay động tán lá, bên trong căn phòng nhỏ, mọi thứ như bị thời gian bỏ quên. Tiếng quạt điện đều đều như nhắc nhở cô rằng thời gian vẫn trôi, dù những ký ức và nỗi buồn dường như mắc kẹt nơi đây.

Bà cụ nằm im, mắt nhắm nghiền, thỉnh thoảng thở dốc như đang gắng sức níu giữ một điều gì đó mong manh. Căn nhà vốn trống vắng hơn từ khi ông cụ qua đời, để lại một khoảng lặng lạnh lẽo khó lấp đầy. Công việc của Ngân giờ đây nhẹ nhàng hơn, nhưng sự nhẹ nhàng ấy lại kéo theo nỗi trĩu nặng trong lòng.

Ngân khẽ thở dài, một cảm giác mơ hồ dâng lên trong lòng. Có phải nỗi cô đơn này đã ăn sâu vào từng tế bào, hay cô đang học cách hòa mình với nó như một người bạn không mong đợi? Đôi mắt cô dừng lại ở bức ảnh gia đình treo trên tường - những gương mặt tươi cười như chưa hề biết khổ đau. Cô tự hỏi, liệu cuộc đời mình có giống như chiếc quạt máy kia, cứ đều đặn xoay tròn trong tuần hoàn bất tận, mà chẳng thể tìm thấy lối thoát?

Cha mẹ Ngân chưa từng muốn con gái rời xa quê hương, nơi mà mỗi tấc đất, mỗi cơn gió đều chứa đựng ký ức tuổi thơ của cô. Nhưng cái nghèo, như một gọng kìm vô hình, đã siết chặt gia đình từng ngày. Trong những đêm dài trằn trọc, ánh đèn le lói từ căn bếp nhỏ không đủ xua tan bóng tối của nỗi lo âu. Cha mẹ Ngân đã nhiều lần nghĩ đến việc vay mượn, bán đi những thứ quý giá nhất để níu giữ con ở lại, nhưng cuối cùng, sự thực phũ phàng là không có lựa chọn nào khác. Quyết định để Ngân sang Đài Loan lao động giống như đặt cược cả tương lai vào một hy vọng mong manh, mơ hồ như ngọn nến lay lắt giữa cơn gió lộng.

Đêm trước ngày Ngân lên đường, căn nhà nhỏ bao trùm một bầu không khí nghẹn ngào. Cha mẹ cô, dù cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, vẫn không ngăn được bước chân nặng trĩu khi thấy con gái cặm cụi xếp từng món đồ vào vali, đôi tay như run rẩy giữa những lần ngừng lại để lau nước mắt. Hình ảnh ấy như một vật nhọn vô hình cào xé trái tim họ vốn đã chịu bao mệt mỏi.

Ngân, dù bề ngoài cố gắng gượng cười, trong lòng cũng không ngừng giằng xé. Mỗi lần gấp lại một chiếc áo hay đặt một món đồ vào vali, cô đều như nghe thấy tiếng thở dài của cha, ánh mắt nhạt nhòe của mẹ. Cô muốn nói rằng mình sẽ ổn, sẽ mạnh mẽ vượt qua, nhưng những lời đó cứ nghẹn lại nơi cổ họng. Phía sau cánh cửa phòng, cô biết cha mẹ đang đứng đó, lặng lẽ mà đau đớn, như thể họ sợ rằng nếu bước vào sẽ không đủ sức buông tay con gái.

Cả đêm ấy, không ai ngủ được. Những tiếng bước chân khe khẽ, tiếng nấc bị kìm nén vang lên trong bóng tối. Và khi bình minh lên, cha mẹ đã phải tiễn con đi. Khoảnh khắc chia tay, mẹ ôm Ngân thật chặt, cha nhìn con không chớp mắt như cố níu giữ lại hình bóng con, dù chỉ là một chút...

Khi Ngân đến Đài Loan, mọi thứ đều xa lạ: ngôn ngữ, văn hóa, con người. Ngân cảm thấy lạc lõng, như bị cắt lìa khỏi thế giới quen thuộc, lạc giữa biển người đông đúc nhưng lạnh lùng. Sự hoang mang và sợ hãi siết chặt trái tim cô, khiến mỗi bước đi thêm nặng nề.

Những ngày đầu làm việc ở Đài Trung là thử thách khắc nghiệt. Ngân phải chống chọi với mệt mỏi thể xác và áp lực tinh thần. Những lỗi lầm liên tiếp kéo theo lời trách móc, thậm chí cay nghiệt, khiến cô tủi thân. Nhiều đêm, trong căn phòng chật hẹp, cô bật khóc, nỗi nhớ nhà dâng trào như cơn sóng ngầm gặm nhấm tâm hồn. Những ký ức về gia đình trở thành ngọn lửa duy nhất giúp cô tiếp tục cố gắng, dù nỗi cô đơn xé nát trái tim.

“Ngân ơi, cậu không tưởng tượng nổi đâu! Thành phố mình giờ khác lắm…" Giọng Mai qua điện thoại đầy hào hứng, mang theo hình ảnh quê hương đổi thay, nhà máy mọc lên, đường sá mở rộng, cuộc sống khấm khá hơn. Tiếng cười của Mai vừa như luồng gió mới, vừa như mũi kim đâm vào lòng Ngân.

Cô lặng người, siết chặt điện thoại, lòng chua xót. Năm năm nơi xứ người, cô hy sinh tuổi xuân, gạt bỏ khát khao cá nhân, chịu đựng cô đơn để gửi tiền về nhà. Giờ đây, những lời của Mai khiến cô dậy lên nỗi đau khó gọi thành tên.

Có đáng không? Ngân tự hỏi, mắt nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt. Có đáng để cô từ bỏ tất cả những gì mình đã cố gắng nơi đất khách, hay là nên tiếp tục, cắn răng chịu đựng vì gia đình? Trong thâm tâm, cô hiểu rõ rằng sự lựa chọn nào cũng là một sự đánh đổi. Nhưng liệu cô còn sức để đánh đổi nữa không? Cảm giác như một trận chiến nội tâm đang diễn ra trong cô, nơi lòng kiêu hãnh và sự mệt mỏi dằn vặt lẫn nhau. Ngân mím môi, ánh mắt ánh lên sự bướng bỉnh, nhưng giờ đây nó pha thêm nét cay đắng. “Cậu nói thành phố mình khác lắm à, Mai? Vậy... còn những con người như mình, có còn chỗ để trở về không?"

Ngân và Mai là đôi bạn thân, lớn lên bên nhau ở vùng ngoại ô thành phố Biên Hoà. Họ chia sẻ với nhau từng miếng bánh mì, từng câu chuyện nhỏ, và những giấc mơ giản dị về một tương lai tươi sáng. Chiều chiều, hai người lại ngồi dưới tán cây xoài, mơ mộng về những ngày tháng rực rỡ khi thoát khỏi cảnh nghèo, về những công việc tốt đẹp và những chuyến đi xa mà họ sẽ cùng nhau thực hiện. Thế nhưng, sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông, cuộc đời như những con sóng lớn đẩy mỗi người rẽ về một hướng. Mai ở lại thành phố, làm công nhân trong một nhà máy đóng giày, còn Ngân, với khát vọng thay đổi cuộc sống, quyết tâm rời quê hương, tìm kiếm cơ hội nơi xứ người để giúp gia đình vượt qua khó khăn.

Trong quán cà phê, trước ngày Ngân lên đường, trời mưa rả rích, Mai im lặng nhìn bạn mình, đôi mắt ngấn lệ nhưng cố kìm nén. Mai lặng lẽ tháo chiếc vòng tay nhựa màu ngọc bích, chiếc vòng đã theo Mai qua bao mùa mưa nắng, rồi trao cho Ngân. “Đừng quên tớ nhé!". Mai nói, giọng nghẹn lại: “Một ngày nào đó, cậu sẽ trở về". Lời nói ấy như vết xước trong tim Mai, nhưng cũng là niềm hy vọng mà cô gửi gắm vào Ngân, mong một ngày, hai người lại được gặp nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện đời. Ngân ngước mắt nhìn Mai, nắm chặt chiếc vòng trong tay như nắm giữ cả tình bạn và những ước mơ chưa thành. Cả hai không cần thêm lời nào, chỉ có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trong mưa, như một lời hứa, một niềm tin không thể phai mờ.

Sự xuất hiện của Cẩm Tú và Vương Gia An dường như đã thay đổi không khí gia đình chủ nhà. Vương Gia An, một kỹ sư điện tử làm việc tại Việt Nam, ở ngay thành phố Biên Hòa, có người yêu tên Cẩm Tú, một phiên dịch viên tiếng Trung và Đài Loan. Lần này, anh đưa Cẩm Tú về thăm nhà, nơi Ngân đang chăm sóc mẹ của Gia An. Trước đây, Ngân thường bị vợ chồng người anh trai của Gia An trách mắng mỗi khi mắc lỗi, nhưng giờ đây, cô nhận được sự đối xử ân cần đến bất ngờ. Những món tiền thưởng nhỏ, những lời nói nhẹ nhàng khiến cô không khỏi ngạc nhiên. Sự thay đổi này khiến Ngân không chỉ cảm thấy lạ lẫm mà còn trăn trở về vai trò của mình trong gia đình, liệu sự hiện diện của Cẩm Tú cùng là người Việt có phải là nguyên nhân chính cho sự chuyển biến này hay không. Tuy nhiên Ngân vẫn tin vào mọi sự tốt lành, chắc ai cũng vậy, để đạt được thành công và uy tín không thể không nếm mùi đau khổ.

Ngân đã trải qua những đêm khuya cô đơn, kiệt sức vì những công việc không tên nối dài, và không ít lần buồn tủi đến rơi nước mắt khi nhớ lại những lời quát tháo lạnh lùng. Thế nhưng, mỗi lúc như vậy, hình ảnh cha mẹ cùng căn nhà nhỏ ọp ẹp ở quê lại hiện lên trong tâm trí cô, như một thước phim không ngừng tua đi tua lại. Gương mặt cha mẹ đã hằn sâu những nếp nhăn, đôi bàn tay chai sạn vì lao động vất vả vẫn phải gồng gánh những khoản nợ chồng chất. Cô không quên ánh mắt lo lắng của mẹ mỗi khi phải chắt chiu từng đồng bạc lẻ, hay bữa cơm đạm bạc chỉ có rau luộc với nước mắm. Và rồi, niềm vui cũng đến khi Ngân hay tin số tiền mình gửi về đã giúp cha mẹ vượt qua những khó khăn tưởng chừng không thể chống đỡ.

“Không được phép yếu đuối!" - Ngân gần như hét lên trong im lặng, đôi tay siết chặt như muốn kìm lại cơn đau trong lòng. Trái tim cô nhói lên trước câu hỏi không thể bỏ qua: “Nếu mình bỏ cuộc, nếu không có mình, bà cụ sẽ ra sao? Ai sẽ giúp họ thoát khỏi những gánh nặng này?" Mỗi lần tự hỏi, câu trả lời chỉ có một. Cô phải đứng vững, dù đôi chân đã run rẩy trên con đường đầy chông gai, dù lòng cô khao khát được buông bỏ. Vì phía sau cô, cha mẹ vẫn đang chờ, vẫn đặt trọn hy vọng vào bước chân của con.

Ngân ngồi thừ trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, bàn tay khẽ xoay xoay chiếc vòng tay màu ngọc bích mà Mai tặng lúc lên đường. Ánh mắt cô như xuyên qua bức tường trắng của căn phòng, tìm câu trả lời trong khoảng không vô định. Trở về để đoàn tụ với những người thân yêu, để cảm nhận hơi ấm quê nhà mà cô khao khát bấy lâu hay tiếp tục gánh vác trách nhiệm nơi xứ người, nơi mà mỗi ngày trôi qua chỉ là một chuỗi dài của sự mỏi mệt và cô đơn? Ngân giật mình, khi thấy mình đã xa nhà chín năm trời.

Những lời của Mai như một làn gió nhẹ cứ văng vẳng, khiến trái tim cô trĩu nặng: “Ngân à, ai cũng chỉ có một cuộc đời. Đừng để bản thân sống mãi trong chuỗi ngày hy sinh mà quên đi hạnh phúc của chính mình".

Cô hiểu rằng, dù chọn con đường nào, phía trước vẫn là những thử thách. Chông gai như những hòn đá nhọn cắm vào đôi chân đã chai sạn, nhưng cũng có thể là những ngọn đồi mướt xanh nếu cô đủ dũng khí bước tiếp. Trong lòng cô, một ngọn lửa nhỏ vẫn le lói, hy vọng được tự tay thắp sáng tương lai cho bản thân và gia đình.

Tết này, Ngân xin phép chủ nhà về quê, mang theo những món quà nghĩa tình từ gia đình Vương Gia An. Trên chuyến bay, cô và Trần Bình siết chặt tay nhau, chia sẻ niềm vui đoàn viên lẫn chút hồi hộp. Ánh mắt Bình nhìn Ngân dịu dàng, như ngọn đèn sáng ấm áp giữa trời đêm. Ngân nở nụ cười hạnh phúc, mọi khoảng cách, nhọc nhằn dường như tan biến. Họ gặp nhau lần đầu tại buổi giao lưu cộng đồng người Việt ở Đài Bắc. Bình, một kỹ sư xây dựng từ miền Trung, từng nghĩ cuộc đời mình không còn chỗ cho tình yêu khi phải mải miết làm việc để có tiền gửi về quê chống chọi bão lũ. Nhưng nụ cười dịu dàng của Ngân đã sưởi ấm trái tim cô đơn bấy lâu của anh. Hơn Ngân bốn tuổi, Bình mang trong mình giấc mơ về một mái ấm bình yên. Khi anh kể về ước mơ ấy, trái tim Ngân không khỏi xao động. Tình yêu của họ nảy nở âm thầm mà mãnh liệt giữa xứ người, trở thành điểm tựa giúp cả hai vững tin vào tương lai.

Trần Bình quyết định cùng Ngân về ra mắt bố mẹ vợ tương lai trước khi trở lại miền Trung. Khi máy bay hạ cánh, không khí cuối năm ở Tân Sơn Nhất như ôm trọn họ. Mai nhận ra Ngân từ xa, hai người lao vào ôm nhau trong tiếng cười hòa nước mắt. Bao nhớ nhung phút chốc tan biến trong vòng tay bạn bè, trong những cái bắt tay ấm nồng như hơi xuân lan tỏa.

Chiếc xe lăn bánh trên con đường quen thuộc, nơi từng nhành cây, từng góc phố đều gợi nhớ bao kỷ niệm. Thành phố rực rỡ cờ hoa khiến lòng Ngân rộn ràng, xốn xang lẫn nghẹn ngào. Khi xe dừng trước cổng nhà, tim cô như nghẹn lại. Bố mẹ đã đứng đó, dáng vẻ hao gầy, mái tóc bạc thêm bởi năm tháng đợi chờ. Mẹ òa khóc, lao đến ôm chặt lấy cô, giọng nghẹn ngào: “Con đã về, con gái của mẹ!" Bố đứng lặng, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng.

Ngân ôm lấy bố mẹ, cảm nhận hơi ấm thân thuộc mà cô đã khát khao suốt bao năm xa cách. Giây phút ấy, mọi mệt nhọc, mọi cô đơn nơi đất khách dường như tan biến. Những ký ức ấu thơ ùa về, từ những lần chạy chân đất chơi đùa dưới bóng mai trước sân, đến mâm cơm đạm bạc nhưng chan chứa tình yêu thương.

Dưới tán mai vàng đang bung nở rực rỡ, gia đình nhỏ quây quần trong niềm hạnh phúc đoàn viên. Bức tranh của ngày trở về thật rạng rỡ: ngôi nhà mới khang trang, đôi vợ chồng già giờ đã an yên không còn gánh nặng nợ nần, nụ cười tươi của Mai - người bạn thân chí cốt, và ánh mắt tràn ngập yêu thương của Trần Bình, người đã cùng Ngân vượt qua bao sóng gió.

Ngân cúi nhìn chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay, một món quà Mai tặng cô ngày chia xa. Chiếc vòng, mát lạnh và trong trẻo, như một người bạn đồng hành lặng lẽ, chứng kiến từng bước chân cô trên hành trình đầy gian nan. Dưới ánh nắng mai hôm nay, những vân ngọc trong chiếc vòng ánh lên lấp lánh, tựa như những giọt sương sớm đọng trên cánh hoa, lung linh và thuần khiết. Nó không chỉ là một món quà, mà còn là minh chứng cho sức mạnh và lòng kiên cường, gói trọn những kỷ niệm buồn vui của năm tháng xa quê.

Ngân khẽ siết vòng tay, đôi mắt dịu dàng hướng về phía mái nhà thân thương đang chờ đợi, đã qua bảy mùa hoa mai. Không gì có thể sánh được với cảm giác ấm áp khi được trở về bên gia đình, nhất là trong dịp Tết đoàn viên. Gió nhẹ thoảng qua, làm lay động những cành mai trước sân. Những bông hoa nở rộ, vàng óng như mật, lan tỏa vẻ đẹp tinh khôi và tràn đầy sức sống khiến lòng cô thêm phần rộn ràng. Trong khoảnh khắc ấy, Ngân nhận ra, sau tất cả, quê hương luôn là nơi chở che, là bến đỗ của trái tim mình.

Đ.S.Q

Nguồn: Văn nghệ Đồng Nai số 83-84 (Tháng 01 & 02 năm 2025​)


ĐÀO SỸ QUANG
Object reference not set to an instance of an object.

Liên kết webiste

Thăm dò ý kiến

Đánh giá về trang thông tin điện tử Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Đồng Nai

 

Số lượt truy cập

Trong ngày:
Tất cả:

HỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT ĐỒNG NAI
Địa chỉ: 30 Đường Nguyễn Ái Quốc, P.Tân Tiến, Thành phố Biên Hoà, Đồng Nai
Điện thoại : 02513.822.992; Email: hvhnt@dongnai.gov.vn
Chịu trách nhiệm xuất bản: NSND. Đạo diễn Giang Mạnh Hà – Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Đồng Nai.
Trưởng Ban biên tập: Trần Thu Hằng​​